BỮA CƠM GIỮA HAI TRẬN ĐÁNH
Giữa chiến trường khốc liệt, một bữa cơm đơn sơ cũng trở thành khoảnh khắc quý giá để người lính được ngồi bên nhau, chia sẻ chút lương thực và nhắc về gia đình, quê hương.
Ông Nguyễn Văn Thành kể rằng trong những năm tháng chiến đấu, những bữa cơm của người lính thường rất đơn giản.
Có khi chỉ là một ít cơm, rau rừng và chút lương khô.
Nhưng điều quan trọng nhất không nằm ở thức ăn mà là những phút giây mọi người được ngồi bên nhau.
Có một lần, sau một chặng hành quân dài, đơn vị được nghỉ trong thời gian ngắn. Anh em tranh thủ nấu cơm.
Người kiếm củi, người vo gạo, người tìm rau.
Chẳng mấy chốc, một bữa cơm nhỏ được chuẩn bị.
Mọi người vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà.
Người nhớ mẹ.
Người nhớ vợ.
Người nhớ những đứa em nhỏ ở quê.
Có người còn nói vui rằng sau chiến tranh nhất định phải về quê ăn một bữa cơm thật đầy đủ.
Không ai biết rằng trong số những người ngồi quanh bữa cơm hôm ấy, có những người sau này sẽ không trở về.
Nhiều năm sau, ông Thành vẫn nhớ bữa cơm ấy.
Ông nói:
“Bây giờ nhìn một mâm cơm đầy đủ, tôi lại nhớ những bữa cơm ngày trước. Không phải vì ngày ấy ăn thiếu thốn, mà vì những người ngồi cùng mình đã có người không còn nữa.”
Một bữa cơm bình dị đã trở thành ký ức không thể quên của một thời tuổi trẻ.



