Bữa cơm giữa mùa bom
Bữa cơm giữa mùa bom
“Đó là bữa cơm tôi nhớ cả đời…”
Năm 1967, làng ông bị bom tàn phá.
Nhà ông chỉ còn đúng một bát gạo.
Ba chiến sĩ ghé vào xin ăn.
Họ đói lả.
Mẹ ông lặng lẽ nấu cơm.
Cho họ ăn hết.
Khi họ đi rồi…
ông hỏi:
“Mẹ ơi, mình ăn gì?”
Bà ôm con:
“Đất nước no rồi… mình sẽ no…”
Chiều hôm đó…
hai mẹ con chỉ uống nước.
Ông Hòa nói, mắt đỏ hoe:
“Bữa đói nhất… nhưng cũng là bữa no nhất đời tôi…”



