BỮA CƠM GIỮA MÙA BOM
Nhân chứng: Ông Nguyễn Văn T (cựu chiến binh) Năm 1972, khi tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam, đơn vị của tôi nhiều ngày liền phải bám trụ trong rừng. Lương thực lúc đó rất thiếu, mỗi người chỉ được chia một ít gạo và vài nhúm muối. Có những hôm cả tiểu đội chỉ nấu được một nồi cháo loãng để cầm hơi Một buổi chiều, sau trận càn của địch, chúng tôi phát hiện một đồng đội bị thương nặng, gần như kiệt sức vì nhiều ngày chưa được ăn no. Khi bữa cơm vừa chín, mọi người đều lặng lẽ nhường phần của mình cho đồng chí ấy.
Ai cũng đói, nhưng không một ai than phiền. Chúng tôi chỉ mong đồng đội có thêm sức để vượt qua Đến tận hôm nay, tôi vẫn nhớ hình ảnh cả tiểu đội quây quần bên nồi cơm ít ỏi giữa tiếng bom đạn. Chiến tranh có thể cướp đi nhiều thứ, nhưng không bao giờ lấy đi tình đồng chí, đồng đội Giờ đây mỗi khi nhìn con cháu có cuộc sống đủ đầy, tôi càng trân trọng giá trị của hòa bình và mong thế hệ trẻ biết gìn giữ, phát huy truyền thống yêu nước của cha ông



