Bữa cơm giữa mưa bom
Năm 1972, tại một trọng điểm đánh phá trên tuyến đường Trường Sơn, đơn vị thanh niên xung phong của chị Lê Thị Lan nhận nhiệm vụ bảo đảm giao thông cho các đoàn xe vận tải.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng khắc nghiệt. Có những ngày các chị phải làm việc liên tục dưới mưa bom, chỉ kịp ăn vài miếng cơm nắm rồi lại lao ra mặt đường.
Một buổi trưa, khi cả đội vừa chuẩn bị ăn cơm thì còi báo động vang lên. Máy bay địch xuất hiện.
Tất cả nhanh chóng chạy vào hầm trú ẩn.
Bom nổ dữ dội suốt gần một giờ đồng hồ. Đất đá đổ xuống miệng hầm. Nhiều người nghĩ có thể mình sẽ không còn cơ hội trở về.
Khi tiếng bom ngớt dần, mọi người bước ra. Bữa cơm ban nãy đã bị đất cát phủ kín.
Một chị trong đội bật khóc vì đó là phần lương thực cuối cùng của cả tổ.
Bất ngờ, một đồng đội lấy từ trong ba lô ra vài củ sắn luộc còn sót lại rồi chia đều cho mọi người.
Mỗi người chỉ được một mẩu nhỏ nhưng ai cũng vui vẻ.
Chị Lan kể:
"Lúc ấy chúng tôi ăn củ sắn mà cảm thấy ngon hơn bất kỳ món ăn nào. Vì chúng tôi còn sống và còn được ở bên nhau."
Sau chiến tranh, những người đồng đội năm ấy mỗi người một nơi. Nhưng ký ức về bữa cơm giữa mưa bom vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí họ.
Đó là câu chuyện về tình đồng đội, về sự sẻ chia trong những năm tháng gian khó nhất của dân tộc.



