Cựu chiến binh

Bữa cơm giữa mưa pháo

Buổi trưa trên điểm cao chỉ kéo dài vài phút yên tĩnh. Mây xám phủ kín đỉnh núi, gió mang theo mùi khét của thuốc súng. Sau một đêm chống trả những đợt pháo kích dữ dội, tiểu đội của Thành ai cũng mệt lả. Người thì băng vết thương ở cánh tay, người tranh thủ gia cố lại đoạn giao thông hào vừa bị sập.

Tuyên Quang03/07/2026Nguyễn Văn Hậu (Đoàn xã Hùng An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi trưa trên điểm cao chỉ kéo dài vài phút yên tĩnh. Mây xám phủ kín đỉnh núi, gió mang theo mùi khét của thuốc súng. Sau một đêm chống trả những đợt pháo kích dữ dội, tiểu đội của Thành ai cũng mệt lả. Người thì băng vết thương ở cánh tay, người tranh thủ gia cố lại đoạn giao thông hào vừa bị sập.

Đến gần mười một giờ, anh nuôi mang lên một chiếc nồi méo mó còn bốc khói. Bữa cơm hôm ấy chỉ có cơm độn sắn, ít rau rừng luộc và vài miếng cá hộp được chia đều cho cả tiểu đội.

Không ai chê ít.

Giữa chiến trường, có một bữa cơm nóng đã là điều quý giá.

Các anh ngồi sát vào thành hầm để tránh mảnh pháo. Mỗi người cầm một chiếc bát nhôm đã trầy xước theo năm tháng. Tiếng thìa chạm vào thành bát nghe khô khốc, nhưng ai cũng ăn ngon lành.

Đang lúc mọi người vừa đưa được vài miếng cơm lên miệng, tiếng còi cảnh giới vang lên.

"Pháo!"

Tất cả lập tức ôm súng lao xuống hầm trú ẩn. Chỉ vài giây sau, từng loạt đạn pháo trút xuống sườn núi. Đất đá bắn tung tóe, khói bụi phủ kín trận địa. Chiếc nồi cơm bị hất văng, những hạt cơm trắng lẫn vào đất đỏ.

Hơn hai mươi phút sau, tiếng nổ thưa dần.

Các chiến sĩ lần lượt bước ra khỏi hầm. Người phủi đất trên vai, người kiểm tra lại công sự. May mắn, không ai bị thương.

Anh nuôi Sùng Văn Thành (Sinh năm 1967, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) nhìn nồi cơm nằm lăn bên mép hào, cười buồn:

"Thôi, còn bao nhiêu ăn bấy nhiêu."

Mọi người nhặt lại chiếc nồi đã móp thêm một góc. Phần cơm còn sót được chia tiếp. Chẳng ai để ý đến bát mình đầy hay vơi. Người có nhiều lại san bớt cho người bên cạnh.

Thành lặng lẽ lấy trong ba lô một gói muối vừng mẹ gửi từ quê nhiều tháng trước. Anh đổ ra nắp bi đông, chuyền từng nhúm nhỏ cho đồng đội.

Một chiến sĩ trẻ vừa ăn vừa cười:

"Mai hòa bình, em mời các anh một bữa cơm có thịt kho, canh rau và cả nồi cơm trắng thật đầy."

Cả tiểu đội phá lên cười.

Tiếng cười vang lên giữa chiến trường, át cả tiếng gió và mùi khói súng.

Chiều hôm ấy, họ lại bước vào trận chiến mới.

Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt đồng đội, người ta nhắc đến những trận đánh ác liệt, những ngày hành quân xuyên rừng, những người đã mãi mãi nằm lại.

Nhưng khi được hỏi điều gì nhớ nhất, Thành không nói về chiến công.

Ông chỉ mỉm cười:

"Tôi nhớ nhất bữa cơm giữa mưa pháo. Bữa cơm chẳng có gì ngon, nhưng là bữa cơm ấm áp nhất đời tôi. Vì khi ấy, chúng tôi còn được ngồi bên nhau, còn được sẻ cho nhau từng miếng cơm, từng nhúm muối vừng và cùng tin rằng ngày mai nhất định sẽ đến."

Chiến tranh có thể cướp đi biết bao điều, nhưng không thể lấy đi tình đồng đội. Chính những bữa cơm đạm bạc giữa mưa bom, những lần sẻ nửa bát cơm, nhường nhau ngụm nước cuối cùng đã tiếp thêm sức mạnh để những người lính vượt qua những tháng năm khốc liệt và gìn giữ niềm tin vào ngày đất nước thanh bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn