Bữa cơm giữa mưaBom
Trong hoàn cảnh thiếu thốn và bom đạn, một bữa cơm giản dị vẫn chan chứa tình đồng chí, đồng đội.
Giữa khu rừng ngập mùi khói thuốc súng, đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ sau nhiều giờ chiến đấu liên tục. Bữa cơm hôm ấy chỉ có vài nắm gạo, ít rau rừng và chút muối vừng, nhưng ai cũng nhường nhau phần ngon nhất. Người lớn tuổi gắp thức ăn cho chiến sĩ trẻ, còn những tân binh thì lặng lẽ chia nhau từng ngụm nước còn lại trong bi đông.
Tiếng cười vẫn vang lên xen lẫn tiếng máy bay gầm rú phía xa. Mọi người kể cho nhau nghe về quê hương, về cánh đồng lúa chín, về con sông tuổi thơ và những ước mơ sau ngày chiến thắng. Chính những câu chuyện giản dị ấy đã tiếp thêm nghị lực để từng người vượt qua gian khổ.
Bữa cơm chưa kịp kết thúc thì còi báo động vang lên. Ai nấy nhanh chóng cất bát đũa, mang theo ba lô và lập tức trở về vị trí chiến đấu. Không một lời than phiền, không một chút do dự, bởi họ hiểu rằng phía sau mình là Tổ quốc, là gia đình và hàng triệu đồng bào đang mong chờ ngày hòa bình.
Nhiều năm sau, những người còn sống vẫn nhớ mãi bữa cơm năm ấy. Họ nhớ không phải vì món ăn ngon, mà bởi đó là bữa cơm của tình đồng đội, của niềm tin và ý chí quyết tâm vượt qua mọi gian khó để giành lấy độc lập cho dân tộc.



