Bữa cơm giữa pháo
Một buổi trưa hiếm hoi yên tiếng súng, bà Thu nấu cơm bên bờ sông. Nồi cơm chưa kịp chín thì pháo lại dội xuốn
Một buổi trưa hiếm hoi yên tiếng súng, bà Thu nấu cơm bên bờ sông. Nồi cơm chưa kịp chín thì pháo lại dội xuống.
Mọi người chui xuống hầm, chỉ còn nồi cơm sôi trên bếp.
Một người lính trẻ nhìn ra, nuốt nước bọt: “Phí quá…”
Khi pháo ngớt, họ bò lên. Nồi cơm cháy khét, nhưng ai cũng ăn ngon lành.
Có người vừa ăn vừa cười: “Cơm cháy mà ngon hơn cơm nhà.”
Bà biết không phải vì ngon.
Mà vì họ còn sống để ăn.



