Bữa cơm giữa rừng
Bữa cơm giữa rừng
Đơn vị của chị Hạnh đóng quân trong một khu rừng sâu. Điều kiện thiếu thốn, bữa ăn thường chỉ là cơm độn với rau rừng.
Một hôm, sau nhiều ngày hành quân liên tục, chị Hạnh cùng tổ hậu cần gom góp được ít gạo trắng còn lại.
Chị đề nghị:
“Hôm nay nấu cơm trắng, chia đều cho anh em.”
Một chiến sĩ trẻ lắc đầu:
“Để dành khi nào cần hơn.”
Chị nhẹ giọng:
“Chính lúc này là lúc cần nhất.”
Bữa cơm hôm đó, mỗi người chỉ được một bát nhỏ. Không ai ăn nhanh. Tất cả đều chậm rãi, như muốn giữ lại hương vị ấy lâu hơn.
Có người nói vui:
“Ăn thế này, mai đánh trận chắc khỏe hơn.”
Mọi người cười.
Chiến tranh là vậy, giữa gian khó, một bữa cơm giản dị cũng trở thành nguồn động viên lớn lao.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc lại, những người trong đơn vị vẫn nhớ rõ vị cơm trắng hôm ấy – không phải vì ngon, mà vì nó chứa đựng sự sẻ chia.



