BỮA CƠM GIỮA RỪNG
Giữa rừng sâu tĩnh lặng, một làn khói mỏng bay lên từ bếp dã chiến. Chỉ là vài hòn đá kê tạm, một chiếc nồi nhỏ đặt lên trên, nhưng với người lính, đó là cả một “gian bếp” quý giá giữa hành trình gian khó. Gạo được vo vội trong chiếc bi đông, nước suối múc lên còn lẫn vài hạt cát. Người lính nhóm lửa thật khéo, cố giữ cho ngọn lửa vừa đủ, không để khói bốc cao quá dễ lộ vị trí. Mỗi động tác đều nhanh gọn, quen thuộc, như đã thành thói quen sau bao ngày tháng hành quân. Khi nồi cơm bắt đầu sôi, mùi thơm nhẹ lan ra giữa không gian xanh thẳm. Dù chỉ là cơm trắng, đôi khi thêm chút muối vừng hay vài cọng rau rừng, nhưng ai cũng thấy ấm lòng. Họ ngồi quây quần bên nhau, chuyền tay từng bát cơm, từng miếng nhỏ, không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt đầy sẻ chia. Có người kể vài câu chuyện vui để quên đi mệt mỏi, có người lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn đồng đội. Giữa nơi khắc nghiệt, bữa cơm giản dị ấy lại trở thành khoảnh khắc quý giá nhất trong ngày. Ăn xong, họ nhanh chóng dập lửa, xóa dấu vết, rồi lại chuẩn bị lên đường. Không có thời gian nghỉ lâu, không có sự dư thừa, nhưng ai cũng cảm thấy như vừa được tiếp thêm sức mạnh. “Bữa cơm giữa rừng” không chỉ để no lòng, mà còn là nơi gắn kết tình đồng đội. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, chính sự sẻ chia đã làm nên sự ấm áp. Một nồi cơm nhỏ, nhưng chứa đựng cả tinh thần đoàn kết và ý chí vượt qua gian khó. Và rồi, giữa những ngày tháng chiến tranh, ký ức về những bữa cơm như thế vẫn luôn ở lại – giản dị, mộc mạc, nhưng đủ để sưởi ấm cả một chặng đường dài.



