Bữa cơm giữa rừng
Bữa cơm giữa rừng
Năm 1971, ông Phạm Văn Lợi là chiến sĩ trong một đơn vị bộ đội đang hành quân qua một vùng đồi núi để làm nhiệm vụ. Trời nắng gắt, đường đi dốc và xa, mỗi người lính chỉ mang theo một chiếc bi đông nước nhỏ. Sau nhiều giờ hành quân, nước trong bi đông của nhiều người đã cạn. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Tuấn bị sốt và mệt lả vì thiếu nước. Mọi người đều lo lắng nhưng lượng nước còn lại quá ít. Lúc đó, anh Hùng – tiểu đội trưởng – lặng lẽ mở bi đông của mình. Đó là phần nước cuối cùng anh giữ lại để dùng cho chặng đường còn dài. Anh đưa cho Tuấn và nói:
“Cậu uống đi, khỏe lại rồi chúng ta cùng đi tiếp.” Tuấn ngập ngừng nhưng cuối cùng cũng uống vài ngụm. Sau đó, những người lính khác cũng mở bi đông của mình, mỗi người chia ra một chút ít. Tuy không nhiều, nhưng đủ để Tuấn lấy lại sức. Chiều hôm ấy, cả đơn vị vẫn tiếp tục hành quân và hoàn thành nhiệm vụ. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông Phạm Văn Lợi nói rằng: “Trong thời hoa lửa, chúng tôi có thể thiếu thốn nhiều thứ, nhưng tình đồng đội thì luôn đầy ắp. Chỉ một ngụm nước thôi cũng đủ làm ấm lòng người lính giữa chiến trường.”
Câu chuyện kể lại kỷ niệm của bà Lê Thị Mai về một bữa cơm giản dị giữa rừng Trường Sơn trong những năm chiến tranh ác liệt. Dù chỉ có cơm vắt và muối vừng, nhưng bữa ăn ấy chứa đựng tình đồng đội và tinh thần lạc quan của những người trẻ trong thời hoa lửa. Nội dung câu chuyện:
Năm 1970, bà Lê Thị Mai khi ấy mới 19 tuổi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn. Một ngày nọ, sau nhiều giờ san lấp hố bom và dọn đường cho đoàn xe đi qua, cả đội ai cũng mệt và đói. Họ ngồi nghỉ dưới một gốc cây lớn giữa rừng. Bữa trưa hôm ấy rất đơn giản: mỗi người một nắm cơm vắt và một ít muối vừng gói trong lá chuối. Một anh trong đội vừa ăn vừa đùa:
“Sau này hòa bình, chắc chúng ta phải ăn một bữa thật to để bù lại những bữa cơm vắt thế này.” Cả đội bật cười. Dù mệt mỏi, nhưng tiếng cười khiến không khí trở nên ấm áp hơn. Bỗng từ xa vang lên tiếng máy bay. Mọi người nhanh chóng cất đồ ăn và chạy vào hầm trú ẩn. Ít phút sau, bom rơi xuống khu rừng gần đó, đất đá rung chuyển. Khi tiếng bom ngừng lại, mọi người lại trở ra tiếp tục công việc. Những nắm cơm vắt còn dang dở được ăn tiếp trong lúc làm việc. Nhiều năm sau, khi nhớ lại bữa cơm đơn sơ ấy, bà Lê Thị Mai xúc động nói: “Thời chiến tranh gian khổ lắm, nhưng tình đồng đội thì không bao giờ thiếu. Chỉ một nắm cơm vắt thôi cũng đủ để chúng tôi tiếp tục vượt qua bom đạn và hoàn thành nhiệm vụ.”



