Anh hùng Lao động

Bữa Cơm Giữa Rừng

Câu chuyện kể lại ký ức của Trịnh Văn Cường – một chiến sĩ hậu cần trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong những chuyến hành quân dài giữa rừng sâu, những bữa cơm giản dị nấu vội bằng bếp dã chiến đã trở thành khoảnh khắc quý giá giúp các chiến sĩ gắn bó với nhau, tiếp thêm sức mạnh để vượt qua gian khó trong thời kỳ “hoa lửa”.

Lai Châu10/03/2026Nguyễn Hà Trang (Trường Mầm non Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trịnh Văn Cường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi và được phân công vào bộ phận hậu cần của đơn vị. Công việc của anh là cùng đồng đội chuẩn bị lương thực, nấu ăn và đảm bảo bữa ăn cho cả đơn vị trong những chuyến hành quân dài. Chiến trường khi ấy rất thiếu thốn. Nhiều lúc, lương thực chỉ có gạo, ít rau rừng và một chút muối. Nhưng dù đơn giản đến đâu, mỗi bữa cơm vẫn được mọi người trân trọng. Cường thường cùng một người bạn nhóm bếp dã chiến bằng những cành cây khô. Họ phải che bếp thật kín để khói không bốc lên quá cao, tránh bị phát hiện từ xa. Một buổi chiều sau một ngày hành quân mệt mỏi, đơn vị dừng chân nghỉ trong một khu rừng rậm. Cường nhanh chóng cùng đồng đội nhóm bếp và nấu nồi cơm lớn. Mùi cơm chín lan nhẹ trong không khí khiến ai cũng cảm thấy ấm lòng. Khi bữa cơm được dọn ra, mọi người ngồi quây tròn trên những tấm lá rừng. Không có bàn ghế, chỉ có những chiếc bi đông nước và vài chiếc bát nhôm. Một người lính trẻ vừa ăn vừa cười nói:
“Cơm hôm nay ngon quá.” Cường nghe vậy chỉ cười. Anh biết rằng không phải vì món ăn đặc biệt, mà vì sau một ngày vất vả, được ngồi ăn cùng đồng đội đã là niềm vui lớn. Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, Trịnh Văn Cường vẫn nhớ những bữa cơm giản dị giữa rừng sâu ấy. Dù chỉ có cơm trắng và rau rừng, nhưng đó là những bữa ăn chứa đầy tình đồng đội. Ông thường nói với con cháu rằng:
“Trong thời hoa lửa, một bữa cơm đơn giản cũng có thể trở thành kỷ niệm không bao giờ quên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn