BỮA CƠM GIỮA RỪNG
Giữa chiến trường khốc liệt, một bữa cơm đơn sơ cũng trở thành ký ức đẹp về tình đồng đội. Những con người xa lạ từ nhiều miền quê đã trở thành anh em, cùng chia sẻ từng miếng cơm, ngụm nước và cùng nhau vượt qua gian khó.
Bà Nguyễn Thị Mai nhớ nhất những bữa cơm giữa rừng.
Không phải vì bữa cơm khi ấy ngon, mà bởi mỗi bữa cơm là một lần mọi người được ngồi cạnh nhau, được hỏi thăm nhau sau những giờ làm nhiệm vụ căng thẳng.
Có khi chỉ là nồi cơm nhỏ, ít rau rừng và một chút thức ăn đơn giản. Vậy mà ai cũng thấy ấm áp.
Những người trẻ tuổi từ những vùng quê khác nhau gặp nhau nơi chiến trường. Họ kể chuyện gia đình, chuyện quê hương và động viên nhau cố gắng.
Có người nói sau chiến tranh sẽ về quê làm ruộng. Có người mong được trở lại trường học. Có người chỉ mong được gặp lại cha mẹ.
Những ước mơ rất bình dị.
Nhưng chiến tranh đã cướp đi cơ hội của không ít người.
Có những người hôm nay còn ngồi ăn cùng nhau, ngày mai đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Bà Mai nói rằng sau này, dù đã ăn biết bao bữa cơm trong cuộc đời, bà vẫn không quên được những bữa cơm giữa rừng năm ấy.
Bởi trong những ngày tháng khốc liệt nhất, tình đồng đội chính là thứ khiến con người ta mạnh mẽ hơn để bước tiếp.



