Bữa Cơm Giữa Rừng
Một buổi trưa trên đường hành quân, đơn vị chỉ còn lại ít gạo và vài nắm muối vừng. Người chiến sĩ nuôi quân chia đều từng bát cơm nhỏ cho mọi người.
Đúng lúc ấy, một cậu bé liên lạc chạy đến, thở hổn hển vì vừa vượt quãng đường dài.
Không ai bảo ai, mỗi người đều bớt một phần cơm của mình để dành cho cậu bé.
Cậu vừa ăn vừa rưng rưng nước mắt.
Nhiều năm sau, cậu bé ấy trở thành bác sĩ. Mỗi khi kể về quãng đời chiến tranh, ông luôn nhớ bữa cơm giản dị giữa rừng năm ấy.
Ông nói:
"Điều nuôi lớn tôi không chỉ là bát cơm, mà còn là tình đồng đội."



