Bài viết

bữa cơm giữa rừng già

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa núi rừng Trường Sơn hiểm trở, hàng vạn bộ đội hành quân ngày đêm vượt qua bom đạn để tiến vào chiến trường miền Nam. Trên những cung đường ấy, ngoài sự hy sinh của người lính còn có biết bao con người thầm lặng góp sức nuôi quân, tiếp tế lương thực và chăm lo cho bộ đội giữa hoàn cảnh vô cùng gian khổ. Câu chuyện về chị nuôi quân Trần Thị Lý cùng bữa cơm giữa rừng già là một câu chuyện cảm động của thời hoa lửa.

Trần Thị Lý sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Nghệ An. Gia đình đông con nên từ nhỏ cô đã quen với công việc bếp núc và chăm sóc em nhỏ. Dù cuộc sống khó khăn, Lý luôn là người vui vẻ và chịu thương chịu khó.

Khi chiến tranh lan rộng, nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Lý cũng tình nguyện tham gia lực lượng hậu cần quân đội với mong muốn góp sức mình cho kháng chiến.

Sau thời gian huấn luyện, cô được điều vào tuyến Trường Sơn làm nhiệm vụ nuôi quân cho một đơn vị vận tải.

Công việc của những chị nuôi nơi chiến trường vô cùng vất vả. Họ phải gùi gạo, lấy nước suối, kiếm rau rừng rồi nấu ăn trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Nhiều khi đang nấu cơm phải vội vàng dập bếp vì máy bay địch xuất hiện.

Khu bếp của đơn vị được dựng sâu dưới tán rừng để tránh khói lộ mục tiêu. Bếp Hoàng Cầm luôn đỏ lửa suốt ngày đêm phục vụ những đoàn quân hành quân qua tuyến lửa.

Lý là người nhỏ nhắn nhưng làm việc rất nhanh nhẹn. Dù thiếu thốn, cô luôn cố gắng nấu những bữa cơm ngon nhất có thể cho bộ đội.

Có hôm khẩu phần chỉ còn ít gạo trộn sắn với rau tàu bay hái ven rừng, cô vẫn tìm cách nấu thật khéo để mọi người ăn ngon miệng hơn.

Các chiến sĩ thường đùa:
“Ăn cơm chị Lý nấu là quên hết mệt.”

Mỗi lần nhìn bộ đội ăn hết nồi cơm nóng sau chặng đường dài hành quân, cô lại thấy vui như chính người thân của mình được no bụng.

Một mùa mưa năm 1971, đơn vị của Lý nhận nhiệm vụ phục vụ một đoàn bộ đội lớn chuẩn bị hành quân gấp vào chiến trường miền Nam.

Do đường tiếp tế bị bom đánh hỏng nhiều ngày, lương thực trong kho gần cạn. Nhưng dù khó khăn đến đâu, các chị nuôi vẫn quyết tâm lo đủ bữa ăn cho bộ đội trước giờ lên đường.

Suốt cả ngày hôm ấy, Lý cùng đồng đội tranh thủ đào thêm củ mài, hái rau rừng và vo từng đấu gạo cuối cùng để chuẩn bị bữa cơm tối.

Khi nồi cơm vừa chín cũng là lúc trời bắt đầu đổ mưa lớn. Xa xa, tiếng máy bay địch vọng lại khiến mọi người lo lắng.

Đúng như dự đoán, chỉ ít phút sau, tiếng bom bắt đầu dội xuống khu vực cánh rừng gần bếp ăn.

Khói lửa bốc lên mù mịt. Đơn vị nhanh chóng sơ tán xuống hầm trú ẩn.

Trong lúc hỗn loạn, Lý chợt nhớ ra nhiều nồi cơm và thức ăn vẫn còn trên bếp. Nếu bom làm cháy khu bếp, toàn bộ số lương thực ít ỏi còn lại sẽ mất hết, bộ đội trước giờ hành quân sẽ không có gì ăn.

Không chút chần chừ, cô lao ngược trở lại khu bếp giữa tiếng bom nổ dữ dội.

Mưa lớn hòa với khói bom khiến mọi thứ tối mịt. Những thân cây rung chuyển sau từng đợt nổ.

Lý nhanh chóng dập lửa, chuyển từng nồi cơm xuống hầm tránh bị đất đá vùi lấp. Một mình cô cố kéo bao gạo cuối cùng ra khỏi khu bếp đang có nguy cơ sập.

Đúng lúc ấy, một quả bom phát nổ rất gần khiến mái bếp đổ sập.

Đồng đội chạy tới chỉ kịp kéo cô ra ngoài trong tình trạng bị thương nặng.

Dù đau đớn, cô gái trẻ vẫn cố hỏi:
“Cơm… có còn đủ cho bộ đội không?”

Khi nghe mọi người nói toàn bộ số cơm và lương thực đã được giữ an toàn, Lý khẽ mỉm cười yên tâm.

Đêm hôm ấy, đoàn bộ đội trước giờ lên đường vẫn có được bữa cơm nóng giữa rừng già Trường Sơn.

Nhưng người chị nuôi trẻ tuổi đã mãi mãi nằm lại sau trận bom khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu chiến binh từng hành quân qua tuyến Trường Sơn vẫn nhớ mãi bữa cơm nóng năm nào cùng người chị nuôi quân luôn cười hiền bên bếp lửa.

Câu chuyện về Trần Thị Lý là hình ảnh đẹp của những người làm công tác hậu cần trong thời hoa lửa – những con người âm thầm nhưng đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội nơi chiến trường.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình và đủ đầy hơn, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh thầm lặng của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết yêu thương, sẻ chia và sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn