BỮA CƠM GIỮA RỪNG GIÀ
Sau khi rời ga cuối của tuyến vận chuyển quân sự, đơn vị của Nguyễn Bá Thịnh bắt đầu hành quân bộ vào chiến trường. Những ngày đầu, ai cũng còn giữ được sự hăng hái và sức trẻ. Nhưng khi bước sâu vào những cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn, mọi người mới thực sự cảm nhận được những gian nan đang chờ phía trước. Con đường hành quân khi ấy chủ yếu là những lối mòn xuyên rừng. Có đoạn phải leo qua những con dốc dựng đứng. Có đoạn lại lội suối hàng giờ liền. Chiếc ba lô trên vai mỗi người nặng hàng chục ki-lô-gam, chứa đầy quân tư trang và lương thực. Ngày nối ngày, những bước chân vẫn âm thầm tiến về phía trước. Một buổi chiều cuối mùa mưa năm 1972, đơn vị dừng chân bên một khu rừng già để nghỉ qua đêm. Suốt từ sáng đến chiều, trời mưa không ngớt. Quần áo ai nấy đều ướt sũng. Đất đỏ bám đầy giày dép và ống quần. Mọi người đều mệt sau một ngày hành quân dài. Khi điểm dừng chân được xác định, tổ hậu cần nhanh chóng chuẩn bị bữa tối. Nguyên liệu hôm ấy rất đơn giản. Chỉ có ít gạo mang theo, vài hộp cá hộp và một nắm rau rừng vừa hái được trên đường. Những chiếc bếp Hoàng Cầm được đào vội dưới tán cây lớn. Khói được dẫn qua hệ thống hầm nhỏ để tránh bị phát hiện từ trên không. Trong ánh chiều nhạt dần, những nồi cơm bắt đầu sôi. Mùi cơm mới lan tỏa giữa rừng sâu khiến ai cũng cảm thấy ấm lòng. Nguyễn Bá Thịnh cùng mấy đồng đội ngồi quanh bếp lửa nhỏ. Họ tranh thủ hong khô quần áo và kể cho nhau nghe chuyện quê nhà. Người kể về dòng sông trước cửa nhà. Người nhớ cánh đồng lúa đang vào vụ. Người nhắc đến người mẹ già ngày ngày ngóng tin con. Còn Thịnh lại nhớ đến những buổi gặt mùa thu trên quê hương. Nhớ tiếng tu hú gọi bầy giữa cánh đồng. Nhớ mùi rơm mới phơi sau sân nhà. Những câu chuyện giản dị ấy làm vơi đi phần nào nỗi nhớ quê trong lòng người lính trẻ. Bữa cơm tối hôm ấy được dọn ra trên những tấm tăng trải dưới gốc cây. Mỗi người một bát cơm nhỏ. Thức ăn không nhiều nhưng ai cũng ăn rất ngon miệng. Sau một ngày hành quân vất vả, bữa cơm nóng trở thành món quà quý giá nhất. Trong lúc ăn, một chiến sĩ trẻ vô tình làm rơi phần cá hộp của mình xuống đất. Nhìn phần thức ăn lẫn trong bùn đỏ, cậu ngồi lặng đi vì tiếc. Không ai bảo ai, mỗi người đều gắp một ít thức ăn trong phần của mình chia sang bát của đồng đội. Chỉ một lát sau, chiếc bát lại đầy lên. Cậu chiến sĩ xúc động đến đỏ hoe mắt. Giữa chiến tranh, tình đồng đội thường được thể hiện từ những điều rất nhỏ như thế. Đêm xuống. Tiếng mưa vẫn rơi lộp bộp trên tán lá. Những chiếc võng được mắc san sát dưới rừng già. Trước khi ngủ, Nguyễn Bá Thịnh ngước nhìn lên khoảng trời nhỏ lộ ra giữa những tán cây. Ở nơi ấy, những vì sao lấp lánh giữa màn đêm. Anh chợt nghĩ đến quê hương. Có lẽ giờ này cha mẹ cũng đang nhìn lên bầu trời ấy. Ý nghĩ đó khiến lòng anh trở nên nhẹ nhõm hơn. Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã đủ đầy hơn rất nhiều, ông Nguyễn Bá Thịnh vẫn không quên bữa cơm giữa rừng già năm ấy. Đó là bữa cơm không có sơn hào hải vị. Không có bàn ghế đàng hoàng. Nhưng lại chứa đựng sự sẻ chia, tình đồng chí và ý chí vượt qua gian khổ của những người lính. Đối với ông, đó chính là hương vị đặc biệt của thời hoa lửa – hương vị của tuổi trẻ, của tình đồng đội và của những năm tháng không thể nào quên trong cuộc đời người lính.



