Cựu chiến binh

Bữa cơm giữa rừng già năm ấy

Ninh Bình04/05/2026Phan Văn Năm (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề: “Bữa cơm giữa rừng già năm ấy”

Những ngày tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với Lê Quang Dũng, sinh năm 1953, ký ức về những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường miền Đông Nam Bộ vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Ông Dũng sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại tỉnh Thanh Hóa. Năm 1971, khi vừa học xong phổ thông, nghe tin nhiều thanh niên trong xã lên đường nhập ngũ, ông đã viết đơn tình nguyện tham gia quân đội.

Ông kể:

“Ngày đó thanh niên ai cũng có chung một suy nghĩ: đất nước còn chiến tranh thì mình phải góp sức bảo vệ Tổ quốc.”

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Cuộc sống của những người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Ban ngày hành quân trong rừng sâu, ban đêm đào hầm trú ẩn tránh bom đạn. Thiếu thốn lương thực, thuốc men là chuyện thường xuyên xảy ra.

Ông nhớ nhất một lần đơn vị phải hành quân liên tục nhiều ngày trong rừng để tránh các cuộc càn quét của địch. Lương thực mang theo gần cạn, mỗi người chỉ còn vài nắm gạo nhỏ.

Đến chiều muộn, đơn vị dừng chân bên một con suối giữa rừng già. Anh nuôi gom góp phần gạo còn lại nấu thành một nồi cháo loãng cho cả đơn vị. Bữa cơm hôm ấy chỉ có cháo với ít muối rang, nhưng với những người lính trẻ lại vô cùng quý giá.

Ông xúc động kể:

“Ai cũng đói lắm nhưng vẫn nhường phần cho đồng đội bị sốt rét. Có người chỉ ăn vài muỗng rồi bảo mình no để dành cho anh em khác.”

Ngay trong đêm hôm đó, đơn vị bất ngờ bị địch phục kích. Tiếng súng vang lên giữa núi rừng yên tĩnh. Ông cùng đồng đội lập tức chiến đấu bảo vệ đội hình.

Trong trận chiến ấy, một người đồng đội thân thiết của ông là anh Nguyễn Văn Hải đã bị thương nặng. Dù đau đớn, anh Hải vẫn cố giữ khẩu súng và động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.

“Hải nói với chúng tôi rằng đừng lo cho anh, phải giữ bằng được vị trí chiến đấu. Đó là lần cuối cùng tôi nghe tiếng cậu ấy.”

Sau trận đánh, đơn vị của ông tiếp tục hành quân làm nhiệm vụ. Hình ảnh bữa cháo giữa rừng và tình cảm đồng đội năm xưa trở thành ký ức theo ông suốt cuộc đời.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975, ông Dũng trở về quê hương với nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Sau chiến tranh, ông tham gia công tác tại địa phương và luôn tích cực giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.

Ông thường nói với con cháu:

“Điều quý giá nhất của người lính không phải là huân chương, mà là tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.”

Giờ đây, dù tuổi đã cao, mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, ánh mắt ông Lê Quang Dũng vẫn ánh lên niềm tự hào của một người lính đã từng sống, chiến đấu và cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Câu chuyện của ông là minh chứng chân thực về ý chí kiên cường, tinh thần đoàn kết và sự hy sinh thầm lặng của lớp lớp thế hệ cha anh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn