Cựu chiến binh

BỮA CƠM GIỮA RỪNG MÙA MƯA

Giữa những ngày mưa dầm trên chiến trường Campuchia, bữa cơm của người lính trở nên giản dị đến mức chỉ còn là cái cớ để quây quần bên nhau. Với bác Lê Ngọc Hùng, có một bữa cơm giữa rừng mà đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ từng chi tiết. Không có thịt cá, không có đủ no, nhưng lại ấm hơn bất cứ mâm cơm nào sau này. Đó là bữa cơm của tình đồng đội.

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm ấy, đơn vị bác Hùng đóng quân tạm trong rừng sâu. Mưa rơi triền miên, bếp không nhóm được to, gạo thì ẩm, rau rừng hái được bao nhiêu dùng bấy nhiêu. Bữa cơm tối hôm đó chỉ có nồi cơm độn và nồi canh loãng nấu từ mấy nắm lá rừng.

Bác kể: “Lúc mở nắp nồi ra, hơi nước bốc lên mà ai cũng nuốt nước bọt. Đói nhưng vẫn phải chia đều.”

Cả tiểu đội ngồi quanh nồi cơm, mỗi người một ca sắt, ăn chậm rãi như sợ hết. Không ai nói chuyện lớn, chỉ thỉnh thoảng có tiếng cười khe khẽ khi một người trêu: “Ăn thế này về nhà chắc nhớ cơm rừng.” Mưa vẫn rơi trên tán lá, nước nhỏ xuống võng tí tách, nhưng trong khoảnh khắc ấy, rừng như gần hơn, con người gần nhau hơn.

Bác Hùng bảo, chính những bữa cơm như vậy giúp người lính trụ lại được giữa gian khổ. “Không phải ăn cho no, mà ăn để biết mình không đơn độc,” bác nói. Bữa cơm ấy không có gì đặc biệt, nhưng là một ký ức rất sâu của “Thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn