Cựu chiến binh

Bữa cơm giữa rừng núi Hà Giang

Giữa núi rừng biên giới Hà Giang, những bữa cơm của người lính luôn đạm bạc và vội vàng. Nhưng chính trong thiếu thốn ấy, tình đồng đội lại trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Một bữa cơm sẻ chia đã trở thành ký ức không thể quên trong đời quân ngũ của bác Lê Thuý Hiệp

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Kiều Nguyễn Thị Hiền Lê Thị Huệ (Xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm công tác tại tuyến biên giới tỉnh Hà Giang, bữa cơm của người lính thường chỉ là nắm gạo độn ngô, thêm ít muối vừng hay rau rừng hái vội ven suối. Thiếu thốn là điều ai cũng quen, nhưng điều khiến người viết xúc động nhất khi nghe bác Lê Thuý Hiệp kể lại chính là cách những người lính đã san sẻ với nhau từng thìa cơm, từng ngụm nước giữa núi rừng khắc nghiệt.

Bác Hiệp nhớ rõ một ngày cuối mùa đông năm 1979, sau nhiều ngày liền bám chốt trong mưa rét, đơn vị gần như cạn lương thực. Mỗi người chỉ còn một phần cơm rất ít cho cả ngày. Là tiểu đội trưởng, bác lặng lẽ chia phần của mình cho hai chiến sĩ trẻ vừa ốm dậy, gương mặt còn xanh xao vì sốt rét rừng.

Bác kể, giọng trầm và chậm:

“Lúc đó bụng đói lắm chứ, nhưng nhìn anh em ăn được miếng cơm nóng là mình thấy ấm hơn rồi.”

Bữa cơm hôm ấy được dọn ra ngay dưới tán cây rừng, nồi cơm đặt trên một hòn đá phẳng, khói bếp quyện với sương chiều lạnh buốt. Không có mâm, không có bát đầy, mỗi người chỉ vài thìa cơm, chan thêm chút nước rau rừng. Thế nhưng, không ai kêu ca hay than vãn. Cả tiểu đội ngồi sát bên nhau, vừa ăn vừa động viên nhau cố gắng giữ sức để hoàn thành nhiệm vụ.

Người viết hình dung ra cảnh ấy qua lời bác: những bàn tay run vì lạnh vẫn chuyền cho nhau miếng cơm cuối cùng, ánh mắt nhìn nhau đầy tin tưởng. Trong bữa ăn đạm bạc ấy, tình đồng đội đã trở thành nguồn động viên lớn hơn cả lương thực.

Bác Hiệp nhớ lại với nụ cười hiền:

“Cơm ít nhưng tình thì nhiều. Có hôm chia nhau nửa nắm cơm mà thấy no cả lòng.”

Sau bữa cơm ấy, tiểu đội của bác vẫn tiếp tục bám chốt, hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ khu vực biên giới an toàn. Không ai trong số họ quên được khoảnh khắc cùng nhau vượt qua cơn đói bằng sự sẻ chia và đùm bọc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bữa cơm giữa rừng núi Hà Giang | Câu chuyện thời hoa lửa