BỮA CƠM GIỮA RỪNG SAU TRẬN ĐÁNH
Sau một trận đánh ác liệt, bữa cơm giữa rừng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Với ông Lê Minh Toan, đó không chỉ là miếng ăn mà là sự sống còn của tình đồng đội. Ký ức ấy theo ông suốt cuộc đời.
Ông Lê Minh Toan kể rằng có những trận đánh kéo dài nhiều giờ liền, khi tiếng súng vừa dứt thì cả đơn vị kiệt sức, mỗi người chỉ còn đủ sức ngồi tựa vào gốc cây. Sau một trận chốt giữ tại khu rừng giáp ranh tỉnh Bình Phước, anh nuôi mang đến một nồi cơm độn sắn còn bốc khói, cả trung đội quây quần ăn trong im lặng, không ai nói câu nào nhưng ai cũng hiểu mình vừa đi qua lằn ranh sống chết. “Ăn mà thấy thương nhau lắm,” ông Toan nói chậm rãi.
Người viết nhận ra rằng trong chiến tranh, những điều giản dị nhất lại trở thành nguồn động viên lớn nhất, giúp người lính lấy lại tinh thần để tiếp tục chiến đấu, và bữa cơm rừng ấy đã trở thành một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất đời lính của ông.



