Bữa cơm giữa rừng Tây Nguyên – tình người của vị Chính ủy Mặt trận
Bữa cơm giữa rừng Tây Nguyên – tình người của vị Chính ủy Mặt trận
Thời gian: Những năm 1960 – đầu những năm 1970
Địa điểm: Chiến trường Tây Nguyên (Mặt trận B3)
Nhân vật: Đặng Vũ Hiệp – cán bộ chính trị Mặt trận Tây Nguyên cùng cán bộ, chiến sĩ
Bối cảnh lịch sử
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, chiến trường Tây Nguyên là một trong những nơi diễn ra cuộc đối đầu quyết liệt.
Bộ đội ta phải hoạt động trong điều kiện vô cùng khó khăn:
Căn cứ nằm sâu trong rừng núi.
Địch thường xuyên dùng máy bay, pháo binh đánh phá.
Việc bảo đảm lương thực, thuốc men gặp nhiều trở ngại.
Cán bộ, chiến sĩ phải sống xa gia đình trong thời gian dài.
Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn sức mạnh giúp những người lính vượt qua gian khổ.
Câu chuyện
Trong những năm tháng ở Mặt trận Tây Nguyên, Đặng Vũ Hiệp thường xuyên xuống các đơn vị, đến với cán bộ, chiến sĩ ở những nơi khó khăn nhất.
Đối với ông, công tác chính trị không chỉ nằm trong các cuộc họp hay những bài nói chuyện, mà phải được thực hiện bằng sự gần gũi hằng ngày.
Một người cán bộ muốn hiểu chiến sĩ thì phải biết chiến sĩ đang nghĩ gì, gặp khó khăn gì và cần điều gì.
Ở chiến trường, bữa ăn của bộ đội nhiều khi rất đơn giản.
Có khi chỉ là nắm cơm, ít rau rừng, chút muối vừng hoặc những phần lương thực được vận chuyển vượt qua bom đạn từ hậu phương.
Những lúc xuống đơn vị, Đặng Vũ Hiệp không tạo ra khoảng cách của một cán bộ cấp cao.
Ông cùng ăn những bữa cơm như chiến sĩ, cùng nghe anh em kể chuyện chiến đấu, chuyện quê nhà.
Đối với những người lính trẻ lần đầu xa gia đình, những phút giây như vậy có ý nghĩa rất lớn.
Họ cảm nhận rằng người chỉ huy không đứng ngoài cuộc sống của họ, mà thực sự cùng chia sẻ những khó khăn mà họ đang trải qua.
Người cán bộ chính trị và việc “hiểu lòng quân”
Trong chiến tranh, có những điều không thể ghi vào báo cáo nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến sức mạnh chiến đấu của đơn vị.
Đó là:
Tâm tư của người lính.
Nỗi nhớ quê hương.
Sự lo lắng về đồng đội bị thương.
Những khó khăn trong sinh hoạt.
Một cán bộ chính trị giỏi phải nắm được những điều ấy.
Đặng Vũ Hiệp thuộc thế hệ cán bộ được rèn luyện từ thực tiễn chiến đấu nên ông hiểu rằng:
Muốn bộ đội có quyết tâm chiến đấu, trước hết phải chăm lo đời sống tinh thần của họ.
Muốn xây dựng đoàn kết, trước hết người cán bộ phải làm gương.
Tình cảm của người lính dành cho người chỉ huy
Sau này, khi nhắc về những năm tháng ở Tây Nguyên, nhiều cán bộ, chiến sĩ từng công tác với Đặng Vũ Hiệp đều nhớ đến ông như một người chỉ huy:
Sâu sát với đơn vị.
Quan tâm đến cán bộ, chiến sĩ.
Có tác phong giản dị.
Luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.
Đó cũng là phẩm chất thường thấy ở thế hệ tướng lĩnh trưởng thành trong kháng chiến.
Họ đi lên từ người lính, sống cùng gian khổ của người lính và hiểu giá trị của tình đồng đội.
Ý nghĩa lịch sử
Những bữa cơm giữa rừng, những cuộc trò chuyện bên chiến hào tưởng như nhỏ bé, nhưng chính là nơi hình thành nên sự gắn bó giữa cán bộ và chiến sĩ.
Sức mạnh của quân đội không chỉ được tạo nên từ chiến thuật, vũ khí mà còn từ tình cảm con người.
Bài học rút ra
Một người lãnh đạo muốn tập hợp được tập thể phải biết lắng nghe, chia sẻ và đặt mình vào hoàn cảnh của những người mình đang lãnh đạo.



