Khác

BỮA CƠM GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Lạng Sơn31/07/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỮA CƠM GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Có một cựu chiến binh từng nói:

"Người ta thường hỏi chúng tôi đánh trận ra sao, lập chiến công thế nào. Nhưng điều tôi nhớ nhất lại là một bữa cơm giữa rừng Trường Sơn."

Đó là mùa mưa năm 1972.

Đơn vị của ông đang hành quân trên tuyến đường Trường Sơn để đưa hàng vào chiến trường miền Nam. Những cơn mưa rừng kéo dài nhiều ngày khiến con đường đất đỏ trở nên lầy lội. Mỗi bước chân đều nặng trĩu vì bùn đất bám kín đôi dép cao su. Quần áo lúc nào cũng ướt sũng, nhiều chiến sĩ bị sốt rét nhưng vẫn phải tiếp tục hành quân.

Sau gần một tuần băng rừng, lương thực mang theo chỉ còn lại vài nắm gạo và ít muối trắng. Tiểu đội dừng chân bên một con suối nhỏ. Người nuôi quân cẩn thận vo từng nắm gạo, bỏ vào chiếc nồi đã đen vì khói bếp.

Không có thịt.

Không có cá.

Không có rau.

Bữa cơm hôm ấy chỉ có cơm trắng, một nắm lá rừng luộc và bát nước muối pha loãng.

Thế nhưng khi nồi cơm vừa chín, ai cũng thấy thơm lạ thường.

Các chiến sĩ ngồi quây thành vòng tròn. Mỗi người một chiếc bi đông làm bát, đôi đũa được vót từ cành cây rừng.

Đúng lúc chuẩn bị ăn, một tổ trinh sát dẫn theo hai chiến sĩ vừa bị lạc đơn vị nhiều ngày trở về.

Hai người gầy rộc, quần áo rách tả tơi, khuôn mặt hốc hác vì đói.

Không ai bảo ai.

Người nuôi quân lặng lẽ chia lại nồi cơm.

Mỗi người bớt đi một ít phần của mình để nhường cho hai đồng đội mới trở về.

Một chiến sĩ trẻ nhìn phần cơm chỉ còn lưng bát rồi cười:

"Ít một chút cũng được. Miễn là anh em mình còn đủ mặt."

Cả tiểu đội phá lên cười.

Tiếng cười giữa đại ngàn nghe thật ấm áp.

Ăn xong, họ lại khoác ba lô tiếp tục lên đường.

Không ai biết phía trước còn bao nhiêu trận bom, bao nhiêu cánh rừng phải vượt qua.

Nhưng tất cả đều tin rằng, chỉ cần còn đồng đội bên cạnh thì sẽ có thêm sức mạnh để đi tiếp.

Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt truyền thống, người cựu chiến binh năm xưa được hỏi:

"Điều gì khiến ông nhớ nhất về Trường Sơn?"

Ông im lặng rất lâu rồi trả lời:

"Không phải những trận bom.

Cũng không phải những lần đối mặt với cái chết.

Mà là bữa cơm chỉ có cơm trắng và nước muối, nhưng không ai ăn một mình."

Ông kể rằng sau chiến tranh, cuộc sống khá giả hơn. Mâm cơm có nhiều món ngon hơn, nhưng ông chưa bao giờ quên được hương vị của bữa cơm năm ấy.

Bởi trong bát cơm đơn sơ ấy có tình đồng chí.

Có sự sẻ chia.

Có lòng tin rằng dù gian khổ đến đâu, người lính Việt Nam cũng không bao giờ bỏ lại đồng đội phía sau.

Đó chính là điều đã giúp họ vượt qua những năm tháng ác liệt nhất của chiến tranh.

Ngày nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, không còn phải ăn cơm giữa tiếng bom rơi hay ngủ dưới những tán rừng Trường Sơn. Nhưng câu chuyện về bữa cơm năm ấy vẫn còn nguyên giá trị.

Nó nhắc chúng ta rằng sức mạnh của dân tộc không chỉ được tạo nên bởi những chiến thắng trên chiến trường, mà còn được xây đắp từ những nghĩa cử bình dị: biết nhường nhau miếng cơm khi đói, biết nắm chặt tay nhau khi khó khăn và biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích của bản thân.

Có lẽ đó chính là vẻ đẹp giản dị mà cao quý của một thời hoa lửa – thời của những con người bình thường đã làm nên những điều phi thường bằng tình yêu nước và tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn