Bài viết

bữa cơm giữa trận địa

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa bom đạn ác liệt nơi chiến trường, những bữa cơm của người lính thường rất giản dị. Có khi chỉ là nắm cơm vắt, chút muối rang hay vài cọng rau rừng nhưng lại chứa đựng biết bao tình đồng đội và ý chí vượt khó. Để có được những bữa ăn ấy, những chiến sĩ nuôi quân đã âm thầm làm việc ngày đêm giữa khói lửa chiến tranh. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về anh nuôi Trịnh Văn Hòa nơi trận địa miền Đông Nam Bộ là một câu chuyện xúc động về sự hy sinh thầm lặng của người lính hậu cần.

Trịnh Văn Hòa sinh ra tại một vùng quê nghèo ở Hải Dương. Gia đình đông anh em nên từ nhỏ Hòa đã quen với việc phụ mẹ nấu ăn và chăm sóc các em.

Hòa có tính cách vui vẻ, hòa đồng và rất khéo tay. Khi nhập ngũ, anh được phân công làm công tác nuôi quân trong một đơn vị bộ binh chiến đấu ở miền Đông Nam Bộ.

Nhiều người nghĩ công việc của anh nuôi sẽ nhẹ nhàng hơn ngoài mặt trận. Nhưng thực tế, những người lính nuôi quân cũng phải đối mặt với bom đạn và vô vàn gian khổ.

Bếp ăn của đơn vị thường được dựng sâu trong rừng để tránh máy bay địch phát hiện.

Mỗi lần nấu cơm, mọi người phải dùng bếp Hoàng Cầm để khói tỏa ngầm dưới đất, không lộ vị trí.

Có những hôm hành quân liên tục, Hòa phải vừa gùi gạo vừa mang theo xoong nồi vượt hàng chục cây số đường rừng.

Dù vất vả, anh luôn cố gắng chuẩn bị những bữa cơm nóng cho đồng đội trước giờ chiến đấu.

Các chiến sĩ rất quý Hòa.

Mọi người thường nói:
“Có bữa cơm của anh Hòa là có thêm sức đánh giặc.”

Hòa luôn coi việc chăm lo bữa ăn cho đồng đội cũng là một nhiệm vụ chiến đấu.

Một buổi chiều mùa khô năm 1973, đơn vị của Hòa vừa trải qua nhiều ngày chiến đấu căng thẳng nên ai cũng mệt mỏi và đói lả.

Biết tối hôm ấy đơn vị sẽ tiếp tục hành quân, Hòa cùng tổ nuôi quân tranh thủ nấu cơm sớm cho mọi người.

Bếp Hoàng Cầm được dựng dưới tán cây rậm rạp giữa khu rừng nhỏ.

Tiếng củi cháy lách tách hòa cùng tiếng võng kẽo kẹt của những người lính tranh thủ nghỉ ngơi sau trận đánh.

Hòa cặm cụi nấu nồi cơm lớn rồi chia từng phần thức ăn ít ỏi cho đồng đội.

Anh còn để dành phần cháy ngon nhất cho những chiến sĩ vừa trở về từ trận địa.

Đúng lúc bữa cơm chuẩn bị xong, tiếng máy bay địch bất ngờ vang lên phía trên cánh rừng.

Tiếng còi báo động lập tức vang dội.

Mọi người nhanh chóng tản ra tìm nơi ẩn nấp.

Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực gần bếp ăn.

Đất đá tung lên dữ dội sau từng tiếng nổ.

Một quả bom rơi rất gần khiến nhiều cây rừng đổ sập xuống khu vực bếp Hoàng Cầm.

Trong lúc hỗn loạn, Hòa phát hiện một thùng gạo và nồi cơm lớn chuẩn bị cấp cho đơn vị đang nằm ngay khu vực có nguy cơ bốc cháy.

Nếu toàn bộ lương thực bị phá hủy, đơn vị có thể thiếu ăn trong những ngày hành quân tiếp theo.

Không chút do dự, anh lao vào giữa khói bụi để di chuyển số lương thực ra nơi an toàn.

Bom vẫn tiếp tục nổ liên tiếp quanh khu vực bếp ăn.

Đồng đội liên tục gọi Hòa quay lại nhưng anh vẫn cố kéo từng bao gạo ra khỏi đống cây đổ.

Khói bụi và sức ép bom khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.

Đúng lúc anh vừa đưa được nồi cơm cuối cùng ra ngoài thì một tiếng nổ lớn vang lên phía sau.

Sức ép dữ dội hất anh ngã xuống giữa nền đất cháy sém.

Đồng đội vội lao tới đưa Hòa ra nơi an toàn.

Dù bị thương rất nặng, anh vẫn cố hỏi:
“Anh em… có còn cơm ăn không?”

Người đại đội trưởng nghẹn giọng đáp:
“Còn đủ cả rồi, đồng chí yên tâm.”

Nghe vậy, Hòa khẽ mỉm cười.

Đó cũng là nụ cười cuối cùng của người lính nuôi quân giữa cánh rừng miền Đông năm ấy.

Đêm hôm đó, trước giờ hành quân, các chiến sĩ lặng lẽ ăn bữa cơm cuối cùng mà Hòa vừa kịp nấu xong.

Không ai cầm được nước mắt khi nhớ tới người đồng đội đã hy sinh để giữ lại từng hạt gạo cho đơn vị.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu chiến binh vẫn nhớ mãi anh nuôi với nụ cười hiền và đôi bàn tay luôn thơm mùi khói bếp năm xưa.

Câu chuyện về Trịnh Văn Hòa là hình ảnh đẹp của những người lính hậu cần trong thời hoa lửa – những con người âm thầm nhưng đã góp phần tiếp sức cho đồng đội bằng cả tấm lòng và sự hy sinh thầm lặng.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những bữa cơm đã đủ đầy hơn, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết sống sẻ chia, yêu thương đồng bào và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn