“Bữa Cơm Giữa Trận Địa” - Hòa Hợp
Năm ấy tôi 19 tuổi. Bữa cơm của chúng tôi không bao giờ trọn vẹn. Có hôm vừa mở nắp nồi, chưa kịp ăn thì còi báo động vang lên.
Chúng tôi lại gác bát, cầm súng vào vị trí.
Có lần, sau một trận bom, cả tiểu đội quay về. Nồi cơm vẫn còn đó, nhưng đã nguội lạnh, lẫn cả đất cát.
Một đồng đội cười nhẹ:
“Cơm nguội cũng là cơm… ăn nhanh rồi còn làm tiếp.”
Chúng tôi ngồi quanh, ăn vội từng miếng, không ai nói nhiều. Giữa tiếng bom xa dần, bữa cơm trở nên lặng lẽ.


