Bữa Cơm Hạnh Phúc Cuối Cùng
Bữa Cơm Hạnh Phúc Cuối Cùng
Bữa Cơm Hạnh Phúc Cuối Cùng
Trương Văn Phúc (sinh năm 1951), lính hậu cần, quê Lâm Thượng, được biết đến với tính cách hiền lành, luôn chu đáo trong việc bếp núc. Anh cùng đơn vị chịu trách nhiệm vận chuyển lương thực, thực phẩm cho các đơn vị tiền tuyến đang dồn dập tiến công.
Những ngày cuối tháng 4, việc vận chuyển vô cùng gian khổ. Con đường bị địch đánh phá liên tục, xe cộ dễ bị lật đổ. Phúc phải thức trắng đêm, bốc vác những bao gạo nặng trịch, luôn sẵn sàng băng bó cho đồng đội bị thương do bom đạn. Nỗi lo cơm áo cho đồng đội lớn hơn cả nỗi sợ hãi của bản thân. Anh luôn tâm niệm: "Lính chiến đấu đói là không thể thắng!"
Sáng 30/4, Phúc và hai đồng đội vận chuyển chuyến gạo và thịt cuối cùng đến một đơn vị đang đóng quân ở ngoại ô Sài Gòn. Khi chiếc xe vừa đến nơi, tiếng reo hò vang lên khắp nơi. Mọi người ôm chầm lấy nhau, tin tức Sài Gòn giải phóng đã lan đến. Phúc đứng lặng, nước mắt lăn dài trên má. Đó là khoảnh khắc anh hiểu rằng, những ngày tháng thiếu thốn, gian khổ của người lính hậu cần đã kết thúc.
Chiều hôm đó, Phúc cùng các chiến sĩ dọn một bữa cơm dã chiến bên đường. Nồi cơm nóng hổi, thịt kho mặn mà. Đó là bữa cơm đầu tiên không còn tiếng súng, bữa cơm đầu tiên họ ăn trong sự yên bình của một đất nước sắp thống nhất. Phúc nhìn quanh, thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt đồng đội. Anh biết, hương vị của bữa cơm này sẽ theo anh suốt cuộc đời, là hương vị của hòa bình, được đổi bằng máu và nước mắt của cả dân tộc.


