Bài viết

Bữa Cơm Hậu Phương

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một ngôi làng nhỏ ở Nghệ An, mẹ Tư sống cùng ba đứa cháu nhỏ. Hai con trai bà đều đang ở chiến trường miền Nam.

Những năm ấy, gạo hiếm đến mức mỗi bữa chỉ đủ nấu cháo loãng. Nhưng hễ có bộ đội hành quân qua làng, mẹ Tư lại vét hết khoai sắn dành dụm để nấu cơm cho họ.

Một lần, có người hỏi bà: “Nhỡ các anh ấy đi rồi, nhà mình lấy gì ăn?”. Mẹ Tư chỉ cười hiền: “Các con ngoài mặt trận còn thiếu hơn mình”.

Đêm nọ, một tiểu đội dừng chân trú mưa trong nhà bà. Người lính trẻ nhất cứ nhìn mãi bức ảnh hai con trai bà treo trên vách. Cậu lặng lẽ nói: “Biết đâu chúng cháu từng chiến đấu cùng nhau”.

Bữa cơm hôm ấy chỉ có rau lang luộc và bát cà muối, nhưng ai cũng ăn rất ngon. Trước khi đi, người lính trẻ cúi đầu chào mẹ Tư như chào chính mẹ ruột của mình.

Nhiều năm sau hòa bình, người lính ấy quay lại tìm bà. Hai con trai của mẹ Tư đã hy sinh, nhưng bà vẫn sống trong căn nhà cũ. Anh quỳ xuống trước hiên nhà, nghẹn ngào gọi: “Mẹ!”.

Giữa những mất mát của chiến tranh, tình người nơi hậu phương đã trở thành ngọn lửa giữ ấm lòng những người ra trận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn