Bữa cơm không ai ăn thêm
Một lần đơn vị dừng chân ở rìa rừng sau nhiều ngày hành quân, lương thực gần như cạn sạch. May mắn, một gia đình dân làng mang đến một nồi cơm nhỏ và ít rau rừng.
Cơm ít đến mức nếu chia đều thì mỗi người chỉ được vài thìa. Người nấu cơm – một bà mẹ trẻ – đứng lặng nhìn, có vẻ như bà cũng đang đói.
Cả tiểu đội nhìn nhau. Không ai dám ăn trước. Cuối cùng, người chỉ huy nói:
“Ăn đi, nhưng mỗi người chỉ lấy đủ để còn phần cho dân làng.”
Bữa cơm hôm đó rất lặng. Không ai nói chuyện, chỉ có tiếng thìa chạm nhẹ vào bát. Nhưng điều kỳ lạ là, dù ít, ai cũng cảm thấy đủ.
Sau này, khi nhớ lại, nhiều người nói đó là “bữa cơm ngon nhất đời lính” – không phải vì thức ăn, mà vì cách con người chia sẻ với nhau.



