Bữa cơm không có chủ nhà
Một đơn vị bộ đội hành quân qua vùng trung du Phú Thọ đúng hôm mưa lớn. Đói và mệt, các chiến sĩ ghé vào một ngôi nhà tranh xin nghỉ nhờ. Trong nhà chỉ có một bà mẹ già. Bà vội nhóm bếp, nấu nồi cơm độn khoai và bát rau rừng đãi bộ đội. Một chiến sĩ ái ngại: — Nhà mẹ nghèo quá, chúng con ăn thế này mẹ lấy gì ăn? Bà cười hiền: — Các con đánh giặc cho nước mình, mẹ nhịn một bữa có sao đâu. Đêm ấy, bộ đội ngủ kín cả căn nhà nhỏ. Sáng ra, họ không thấy bà đâu, chỉ thấy trên bếp còn nồi cháo
Một đơn vị bộ đội hành quân qua vùng trung du Phú Thọ đúng hôm mưa lớn. Đói và mệt, các chiến sĩ ghé vào một ngôi nhà tranh xin nghỉ nhờ.
Trong nhà chỉ có một bà mẹ già.
Bà vội nhóm bếp, nấu nồi cơm độn khoai và bát rau rừng đãi bộ đội.
Một chiến sĩ ái ngại:
— Nhà mẹ nghèo quá, chúng con ăn thế này mẹ lấy gì ăn?
Bà cười hiền:
— Các con đánh giặc cho nước mình, mẹ nhịn một bữa có sao đâu.
Đêm ấy, bộ đội ngủ kín cả căn nhà nhỏ.
Sáng ra, họ không thấy bà đâu, chỉ thấy trên bếp còn nồi cháo loãng.
Hỏi hàng xóm mới biết, bà đã sang nhà khác xin ăn từ tối để dành phần gạo cuối cùng cho bộ đội.
Người chỉ huy đứng lặng rất lâu ngoài hiên mưa.
Ông nói nhỏ:
— Chính nhân dân đã nuôi lớn kháng chiến…


