Bài viết

Bữa cơm không có tiếng nói chuyện

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau một ngày hành quân dài trên tuyến Đường Trường Sơn, cả đơn vị dừng lại nghỉ dưới một tán cây lớn ven rừng. Trời đã xế chiều, nhưng hơi nóng vẫn còn hắt lên từ mặt đất ẩm và những vết chân in dày đặc trên lối đi.

Nồi cơm được đặt xuống giữa vòng người. Chỉ là cơm trắng, thêm ít muối vừng gói trong lá rừng, vậy thôi. Nhưng với họ lúc ấy, như thế đã là một bữa ăn quý giá.

Không ai nói gì.

Thường ngày, những bữa cơm có thể có vài câu chuyện nhỏ, vài tiếng cười mệt mỏi. Nhưng hôm nay thì khác. Ai cũng thấm mệt sau quãng đường dài, sau những lần vượt dốc, vượt suối, vượt cả tiếng bom xa vọng lại.

Từng người ngồi xuống, lặng lẽ nhận phần cơm của mình. Không ai tranh phần nhiều hơn. Không ai đòi hỏi gì thêm.

Tiếng nhai rất khẽ.
Chỉ có tiếng lá cây xào xạc trên đầu và tiếng gió rừng thổi qua.

Có người vừa ăn vừa tựa lưng vào gốc cây, mắt nhìn xa xăm. Có người cúi xuống, ăn rất chậm, như muốn giữ từng chút năng lượng cho chặng đường phía trước.

Một nắm cơm được chuyền thêm cho người vừa bị đau chân lúc hành quân. Không cần nói. Chỉ đặt nhẹ vào tay nhau.

Người nhận khẽ gật đầu.
Người đưa cũng chỉ khẽ gật lại.

Không một lời trao đổi.

Bữa cơm kết thúc nhanh. Không ai nán lại lâu. Ai cũng tự thu dọn phần của mình, phủ lại dấu vết, chuẩn bị tiếp tục lên đường.

Trước khi đứng dậy, có người nhìn quanh một lượt. Ánh mắt gặp nhau trong im lặng. Rồi tất cả lại khoác ba lô lên vai.

Không ai nói “đi thôi” thành tiếng.

Nhưng tất cả đều hiểu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn