Cựu chiến binh

Bữa cơm lính phòng không nơi "cổng trời"

Ninh Bình13/05/2026Phạm Thị Hà (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc sống của lính pháo cao xạ trên các cao điểm biên giới Lào Cai gắn liền với những khó khăn thiếu thốn mà thế hệ trẻ ngày nay khó lòng hình dung hết. Bác Chúc bồi hồi nhớ lại những bữa cơm nơi "cổng trời", nơi mà mỗi hạt gạo, mỗi cọng rau đều thấm đẫm mồ hôi của các chiến sĩ vận tải. Do đặc thù trận địa thường nằm trên các đỉnh núi cao để có tầm quan sát tốt, việc tiếp tế lương thực là một thử thách cực lớn. Có những đợt mưa rừng kéo dài, đường trơn trượt, anh em phải ăn cơm nắm trộn với muối trắng qua ngày. Rau xanh là một thứ xa xỉ, các chiến sĩ phải tranh thủ những lúc lặng tiếng súng để đi hái rau rừng, măng đắng về cải thiện bữa ăn. Bác cười bảo: "Ngày ấy, ăn rau rừng nhiều đến nỗi trông ai cũng xanh xao, nhưng ý chí thì vẫn đỏ rực".

Gian khổ là thế, nhưng không khí trong những bữa ăn tập thể lại luôn tràn ngập tiếng cười và sự lạc quan. Những chiếc bát sắt sứt mẻ, những đôi đũa tre tự vót nhưng lại chứa đựng tình cảm đồng chí vô cùng ấm áp. Có những lần bắt được con cá suối hay hái được nắm lá rừng ngon, anh em đều nhường nhịn nhau từng miếng một. Đặc biệt nhất là những bữa cơm ngay tại mâm pháo trong lúc trực chiến. Tay vừa cầm bát cơm, tai vừa lắng nghe tiếng động cơ máy bay địch, hễ có báo động là buông bát, vào vị trí chiến đấu ngay lập tức. Chính sự thiếu thốn về vật chất đã tôi luyện nên những người lính có sức chịu đựng dẻo dai và tâm hồn lãng mạn, yêu đời. Những bữa cơm nghèo nhưng thắm đượm nghĩa tình ấy đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời trong cuộc đời hoa lửa của bác Chúc, nhắc nhở bác về giá trị của sự no ấm và hòa bình của ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn