Anh hùng Lực lượng vũ trang

BỮA CƠM LƯƠNG KHÔ VÀ EM BÉ TRONG CĂN HẦM ĐỨC LẬP

Hà Nội19/08/2026Đoàn xã Đức Lập (Đức Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Phạm Văn Nam - Nguyên chiến sĩ Bộ binh Trung đoàn 66

Trong suốt những năm tháng cầm súng đánh giặc khắp chiến trường Tây Nguyên, trận đánh Đức Lập ngày 9/3/1975 để lại trong tôi một kỷ niệm không bao giờ quên – một kỷ niệm tràn ngập tình người giữa ranh giới khốc liệt của chiến tranh.

Trưa ngày 9 tháng 3, sau nhiều giờ giao tranh dồn dập, đại đội chúng tôi đã hoàn toàn làm chủ khu vực sở chỉ huy chi khu Đức Lập. Khói súng vẫn còn bốc lên nồng nặc từ các dãy nhà sập xệ, đất đá cày xới và vỏ đạn rải rác khắp nơi. Tôi cùng hai đồng đội nhận nhiệm vụ đi kiểm tra từng căn hầm ngầm để rà soát lực lượng cố thủ.

Khi tiến sâu vào một căn hầm ngầm bê tông nằm sát khu gia binh, tay lăm lăm súng AK, tôi nghe thấy tiếng sụt sịt rất nhỏ phát ra từ đống đệm cũ ở góc hầm. Cẩn thận tiếp cận và gạt đống chăn màn ra, tôi sững người: Một bé gái chừng 5 tuổi, khuôn mặt lem luốc bụi than, đôi mắt tròn xoe mở to ngập tràn sự sợ hãi. Bé đang run cầm cập, ôm chặt lấy một con búp bê nhựa cũ kỹ.

Tôi vội vã buông súng sang một bên, quỳ xuống nhẹ nhàng bế bé lên. Bé òa khóc nức nở vì hoảng sợ. Tôi lấy chiếc khăn rằn mang trên cổ lau sạch vết bẩn trên mặt bé, rồi mở bao ruột tượng lấy ra thanh lương khô 701 duy nhất còn lại trong túi áo, bẻ một miếng nhỏ đưa cho bé. Ngửi thấy mùi thơm, bé cắn một miếng rồi nhai ngấu nghiến. Nhìn em bé ăn, lòng tôi thắt lại khi nghĩ đến đứa em gái nhỏ ở quê nhà Bắc Ninh.

Tôi bế bé ra khỏi căn hầm u tăm tối, trao lại cho bộ phận dân vận và quân y để chăm sóc và tìm lại người thân. Hình ảnh ánh mắt ngơ ngác rồi mỉm cười nhẹ của em bé chiều hôm đó đã tiếp thêm cho tôi niềm tin mãnh liệt rằng: Cuộc chiến đấu gian khổ của chúng tôi chính là để mang lại bình yên và nụ cười cho những em thơ như thế này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn