Bài viết

Bữa cơm mà người lính luôn nhớ

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức rất lạ.

Nhiều năm trôi qua, người ta có thể quên một ngày cụ thể, quên một thời điểm cụ thể, nhưng lại nhớ rất rõ một bữa cơm.

Với bác Lê Đình Nhữ, những năm tháng nhập ngũ và chiến đấu tại chiến trường B bắt đầu từ năm 1969. Đó là một chặng đường dài của tuổi trẻ, của những ngày xa nhà và của những tháng ngày đất nước còn trong chiến tranh.

Nhưng khi nhắc đến những năm tháng ấy, có lẽ ký ức không chỉ được tạo nên bởi những điều lớn lao.

Đôi khi, nó bắt đầu từ một bữa cơm.

Ngày còn ở nhà, một bữa cơm gia đình vốn rất bình thường.

Có khi chẳng có món gì đặc biệt.

Có khi mọi người vừa ăn vừa trò chuyện.

Có khi người trẻ ăn vội rồi đứng dậy đi làm việc khác.

Chẳng ai nghĩ rằng một ngày nào đó, chính bữa cơm bình thường ấy lại trở thành điều mình nhớ nhất.

Rồi người lính lên đường.

Khoảng cách giữa quê nhà và chiến trường ngày một xa.

Những bữa cơm gia đình cũng trở thành ký ức.

Ở nơi xa, người lính có thể ăn một bữa cơm khác, trong một hoàn cảnh khác, nhưng trong tâm trí vẫn có thể hiện lên hình ảnh căn nhà cũ.

Một mâm cơm.

Những người thân quen.

Một tiếng gọi.

Một câu hỏi rất đời thường.

“Ăn cơm chưa?”

Ngày ở nhà, câu hỏi ấy có thể chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng khi xa nhà, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến lòng người chùng xuống.

Bởi có những lúc, thứ người ta nhớ không phải là một món ăn.

Mà là cảm giác được ngồi giữa những người mình yêu thương.

Chiến tranh khiến người ta hiểu rằng bình yên có thể được cảm nhận từ những điều nhỏ nhất.

Một bữa cơm đủ người.

Một giấc ngủ yên.

Một buổi chiều được nhìn thấy quê hương.

Những điều mà người trẻ hôm nay có thể xem là hiển nhiên, với người lính năm xưa lại từng là những mong ước giản dị.

Bác Nhữ đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho những năm tháng chiến trường.

Đổi lại, điều mà thế hệ sau nhận được không phải chỉ là những trang sử.

Đó là quyền được sống một cuộc đời bình thường.

Được ngồi bên gia đình trong những bữa cơm tối.

Được cãi nhau vì những chuyện nhỏ rồi lại làm hòa.

Được phàn nàn rằng hôm nay cơm hơi mặn hay hơi nhạt.

Những điều tưởng như rất vụn vặt ấy thực ra chính là vẻ đẹp của hòa bình.

Có lẽ, nếu một ngày nào đó người trẻ cảm thấy cuộc sống của mình quá bình thường, hãy thử nghĩ về những người từng mong ước chính cái “bình thường” ấy.

Bởi khi hiểu được điều đó, chúng ta sẽ biết trân trọng hơn bữa cơm mình đang có.

Biết đặt điện thoại xuống để nói chuyện với cha mẹ.

Biết ngồi lâu hơn một chút bên những người thân yêu.

Bởi không phải lúc nào chúng ta cũng nhận ra giá trị của một khoảnh khắc khi nó đang diễn ra.

Có những người từng đi qua chiến tranh để rồi hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chẳng phải điều gì lớn lao: chỉ là một bữa cơm có đủ người mình thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bữa cơm mà người lính luôn nhớ | Câu chuyện thời hoa lửa