Bài viết

Bữa cơm muộn

Bữa cơm muộn

Ninh Bình23/04/2026Đoàn xã Xuân Trường (Đoàn xã Xuân Trường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm đó, cả nhà bà Lý ăn cơm muộn hơn thường lệ.

Trời đã tối hẳn, đèn dầu được thắp lên, ánh sáng vàng vọt phủ lên mâm cơm đơn sơ: bát rau luộc, đĩa cá kho nhỏ, và nồi cơm còn bốc hơi.

Người con trai út của bà vừa từ đơn vị về tranh thủ ghé qua. Thời gian không nhiều, nhưng bà vẫn cố chuẩn bị một bữa cơm đủ đầy nhất có thể.

Bà gắp cho con từng miếng:
“Ăn đi, chắc ở ngoài kia không có thế này.”

Anh cười:
“Ở đâu cũng ăn được mà mẹ.”

Nhưng anh vẫn ăn chậm, như muốn giữ lại cảm giác ở nhà lâu hơn một chút.

Không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng bát đũa khẽ chạm vào nhau.

Một lúc sau, anh đặt bát xuống, đứng dậy:
“Con phải đi rồi.”

Bà Lý không giữ. Bà chỉ gật đầu:
“Đi cẩn thận.”

Anh bước ra ngoài, bóng lẫn vào màn đêm.

Bà dọn mâm, rồi ngồi lại một lúc lâu, nhìn vào khoảng trống vừa có người ngồi.

Bữa cơm ấy, với bà, không chỉ là ăn uống, mà là một khoảnh khắc hiếm hoi được đủ đầy giữa những ngày thiếu thốn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn