BỮA CƠM MUỘN BÊN BẾP LỬA RỪNG
Trong một chuyến công tác dài ngày năm 1993 tại khu vực rừng sâu huyện Bảo Lạc, tỉnh Cao Bằng, bữa cơm muộn bên bếp lửa rừng đã trở thành ký ức ấm áp nhất trong những tháng ngày gian khó của chiến sĩ Nguyễn Văn Hùng.
Sau một ngày tuần tra liên tục, tổ công tác trở về chốt khi trời đã sập tối. Gạo ướt, củi ẩm, phải mất hàng giờ mới nhóm được bếp lửa. “Hôm đó đói lắm, nhưng ai cũng cười,” bác Hùng nhớ lại.
Bữa cơm chỉ có nồi cơm độn sắn và nồi canh rau rừng, nhưng được chia đều, không ai phần nhiều phần ít. Người viết nhận ra rằng, chính trong thiếu thốn, tình đồng đội lại càng rõ nét.
“Ăn xong, tôi ngồi nhìn lửa cháy mà quên hết mệt,” bác kể. Bữa cơm muộn ấy không chỉ nuôi sống người lính, mà còn sưởi ấm tinh thần giữa rừng sâu heo hút.



