Bữa cơm nắm giữa rừng già

Chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có đói rét và thiếu thốn. Có những thời điểm, đơn vị của bác Thanh phải sống trong rừng sâu, lương thực gần như cạn kiệt. Mỗi người chỉ được chia một phần nhỏ cơm nắm, đôi khi chỉ đủ cầm hơi.
Một buổi chiều, sau khi hoàn thành nhiệm vụ trinh sát, bác Thanh trở về thì nhận được một nắm cơm nhỏ được gói cẩn thận. Đó là phần ăn dành riêng cho bác vì hôm đó bác phải làm nhiệm vụ nặng hơn.
Thế nhưng khi đi ngang qua lán của một chiến sĩ bị sốt rét, bác thấy đồng đội đang run rẩy, môi tím tái, nằm co ro vì đói và lạnh. Không chút đắn đo, bác lặng lẽ đặt nắm cơm bên cạnh người đồng đội rồi quay đi.
Đêm đó bác không ăn gì. Cái đói cồn cào, nhưng bác nói rằng: “Lúc ấy tôi không nghĩ đến mình. Tôi chỉ nghĩ nếu mình còn chịu được thì người kia cần nó hơn.”
Sáng hôm sau, người đồng đội tỉnh lại và biết chuyện, đã bật khóc. Giữa chiến trường khốc liệt, có những tình cảm đơn sơ nhưng sâu nặng đến vậy – tình đồng chí, đồng đội, chia nhau từng miếng ăn, từng hơi ấm giữa ranh giới sống chết.



