BỮA CƠM NẮM GIỮA RỪNG – TÌNH ĐỒNG CHÍ THIÊNG LIÊNG
*LỜI NÓI ĐẦU
Trong muôn vàn gian khổ của cuộc đời quân ngũ, cái đói có lẽ là thử thách cam go nhất đối với ý chí con người. Khi lương thực cạn kiệt, khi cơ thể rã rời vì kiệt sức, bản năng sinh tồn thường trỗi dậy mạnh mẽ. Thế nhưng, trong những năm tháng chiến tranh Vệ quốc, những người lính cụ Hồ đã vượt lên trên bản năng ấy bằng một thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng: tình đồng chí. Câu chuyện "Bữa cơm nắm giữa rừng" là một nốt trầm sâu lắng, kể về sự nhường nhịn, hy sinh vì nhau của những người đồng đội chung một chiến hào.
I. Đường hành quân vạn dặm
Tiểu đội của Hùng nhận nhiệm vụ hành quân khẩn cấp xuyên qua nhiều ngọn đồi dốc đứng để chi viện cho mặt trận phía trước. Quãng đường dài, sương mù dày đặc và mưa rừng trơn trượt vắt kiệt sức lực của cả tiểu đội. Bước chân của họ ngày càng nặng nề, những chiếc ba lô nặng trĩu trên vai dường như muốn kéo gục họ xuống mặt đất dính bùn.
II. Cơn đói giữa rừng sâu
Đã hai ngày đêm không có một hạt cơm vào bụng, lương thực dự trữ đã cạn kiệt từ lâu. Cả tiểu đội chỉ biết dựa vào vài củ mài đào được và những ngụm nước suối lạnh ngắt để cầm hơi. Lúc nửa đêm, khi dừng chân nghỉ ngơi bên một sườn đồi sương lạnh, cơn đói cồn cào lại ùa về, hành hạ thể xác từng người.
III. Nắm cơm bẻ làm nhiều phần
Bất ngờ, người tiểu đội trưởng mang ra một nắm cơm nhỏ xíu, khô khốc mà anh đã giấu kỹ dưới đáy ba lô từ mấy ngày trước. Đó là chút lương thực cuối cùng của cả tiểu đội. Không do dự, anh cẩn thận bẻ nắm cơm làm nhiều phần bằng nhau, chia cho từng người. Mỗi phần chỉ to bằng đầu ngón tay, một miếng nhỏ xíu chưa đủ dính răng, chẳng thấm vào đâu so với cái dạ dày đang gào thét.
IV. Miếng ăn nhường nhịn
Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra trong khoảnh khắc ấy. Không ai vội vàng đưa phần cơm của mình lên miệng. Hùng, người trẻ nhất tiểu đội, dúi phần cơm của mình sang tay người đồng đội bên cạnh vừa mới ốm dậy: "Anh ăn đi, mai còn vác đạn hỏa lực". Người kia lại đẩy sang tay người khác. Cứ thế, trong ánh sáng lờ mờ của rừng đêm, những con người đang đói lả lại nhường nhịn nhau từng miếng ăn nhỏ bé, mong sao đồng đội mình có thêm chút sức lực cho trận đánh ngày mai.
V. Sức mạnh vượt mọi gian lao
Nắm cơm nhỏ xíu ấy cuối cùng cũng được chia đều, không làm ai no bụng, nhưng lại làm ấm lòng tất cả. Tình đồng chí thiêng liêng đã nuôi dưỡng ý chí sắt đá của họ, biến cái đói, cái khát thành sức mạnh phi thường. Ngày hôm sau, tiểu đội của Hùng đã băng qua mọi gian khổ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chi viện. Bữa cơm nắm giữa rừng ấy mãi mãi là một ký ức đẹp về tình người, tình đồng đội trong những năm tháng hoa lửa.
*NGUỒN TÀI LIỆU:
- Hồi ký "Những năm tháng Trường Sơn" - Ký ức chiến trường.
- Báo Quân đội nhân dân.


