Bữa cơm ngày chiến
Tôi là Cao Thị Hiệp, sinh ra và lớn lên tại thôn Cồn Sẻ. Một trong những điều tôi nhớ mãi trong những năm tháng chiến tranh chính là những bữa cơm đầy ắp yêu thương mà chúng tôi cùng nhau ăn trong bom đạn. Thời kỳ ấy, thực phẩm khan hiếm, nhưng mỗi khi có chút gì đó, cả làng lại cùng nhau chia sẻ.
Tôi là Cao Thị Hiệp, sinh ra và lớn lên tại thôn Cồn Sẻ. Một trong những điều tôi nhớ mãi trong những năm tháng chiến tranh chính là những bữa cơm đầy ắp yêu thương mà chúng tôi cùng nhau ăn trong bom đạn. Thời kỳ ấy, thực phẩm khan hiếm, nhưng mỗi khi có chút gì đó, cả làng lại cùng nhau chia sẻ.
Có một lần, vào cuối năm 1972, khi chiến tranh đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, bà con trong thôn đều tham gia vào các công việc như thu gom củi, làm gạch, sửa chữa các công trình phòng thủ, nhưng cũng có những lúc, chúng tôi không có gì để ăn. Những ngày ấy, chúng tôi phải ăn cơm nắm với muối vừng, nhưng bữa cơm ấy vẫn đầy ắp tình thương và sự đoàn kết.
Câu chuyện mà tôi nhớ nhất là vào một đêm khuya, khi đèn dầu leo lét, cả gia đình tôi ngồi quây quần bên nhau, chia sẻ miếng cơm nắm. Mẹ tôi lúc ấy cười nói: "Chỉ cần còn nhau, thì dù có thiếu thốn gì, chúng ta vẫn sẽ vượt qua." Đó là một khoảnh khắc giản dị, nhưng đầy ý nghĩa. Dù chiến tranh có tàn phá đến đâu, tình yêu thương và sự đoàn kết của con người là thứ mà không ai có thể lấy đi được.


