Bữa cơm ngày hòa bình
Ngày đầu tiên trở về quê, mẹ nấu cho bác một mâm cơm.
Chỉ có cá kho.
Rau muống luộc.
Bát cà pháo.
Nồi cơm trắng.
Vậy mà bác cứ nhìn mãi.
Mẹ giục:
"Sao con không ăn?"
Bác nghẹn ngào.
"Lâu lắm rồi con mới thấy cơm trắng."
Suốt bữa ăn, bác ăn rất chậm.
Mỗi miếng cơm đều gợi nhớ đến những người đồng đội từng chia nhau từng nắm gạo rang giữa rừng.
Bỗng bác đặt đôi đũa xuống.
Mẹ hỏi:
"Sao thế?"
Bác đáp nhỏ:
"Con nhớ các anh ấy."
Cả nhà im lặng.
Bữa cơm hôm ấy không chỉ có niềm vui đoàn tụ.
Mà còn có cả nỗi nhớ dành cho những người không thể trở về.


