Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bữa cơm nghèo của gia đình

Những năm tháng tuổi thơ của Cu Nâu gắn với một căn nhà nghèo và những bữa cơm đạm bạc. Nhà không có ruộng nhiều, cha quanh năm phải làm thuê, làm mướn. Vì thế, có những ngày bữa cơm của gia đình chỉ là nồi khoai lang, bát muối vừng và chút rau hái ngoài vườn.

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bữa cơm nghèo của gia đình

Những năm tháng tuổi thơ của Cu Nâu gắn với một căn nhà nghèo và những bữa cơm đạm bạc. Nhà không có ruộng nhiều, cha quanh năm phải làm thuê, làm mướn. Vì thế, có những ngày bữa cơm của gia đình chỉ là nồi khoai lang, bát muối vừng và chút rau hái ngoài vườn.

Chiều xuống, sau một ngày làm việc ngoài đồng, cha trở về với chiếc áo nâu đã thấm mồ hôi. Cu Nâu chạy ra đón cha rồi phụ nhóm bếp. Chẳng mấy chốc, nồi khoai đặt trên bếp đã bốc hơi nghi ngút.

Cha nhìn con, cười:

— Hôm nay nhà mình ăn khoai nhé!

Cu Nâu vui vẻ gật đầu.

Với một đứa trẻ, điều quan trọng không phải mâm cơm có bao nhiêu món. Điều cậu mong nhất là được ngồi bên cha trong căn nhà nhỏ.

Cha bóc củ khoai lớn nhất, chia làm hai.

— Con ăn phần này.

Cu Nâu nhìn cha:

— Cha ăn đi, con còn no.

Cha biết con nói dối nhưng không trách. Ông chỉ lặng lẽ bẻ thêm một nửa củ khoai đặt vào bát con.

Ngoài sân, tiếng gió thổi qua hàng tre. Trong nhà, ánh lửa bếp hắt lên khuôn mặt hai cha con.

Bữa cơm nghèo chẳng có thịt cá, nhưng lại có tình thương.

Có hôm mùa màng thất bát, khoai cũng chẳng đủ. Cha đi làm về muộn, trong tay chỉ có một nắm rau và ít gạo. Ông nấu thành nồi cháo loãng, rồi vẫn cố làm ra vẻ vui vẻ:

— Ăn đi con. Mai cha làm thêm, nhà mình sẽ có gạo.

Cu Nâu ngồi bên bát cháo, nghe cha kể chuyện cánh đồng, chuyện những người trong làng giúp đỡ nhau lúc khó khăn. Cậu dần hiểu rằng cái nghèo có thể làm con người thiếu thốn vật chất, nhưng không thể lấy đi tình yêu thương.

Những bữa cơm ấy cũng dạy Cu Nâu biết quý từng hạt gạo, biết trân trọng công sức của người lao động và biết nhường nhịn người khác.

Sau này, khi đã lớn, mỗi khi nhớ về tuổi thơ, cậu không nhớ nhiều đến những món ăn ngon. Điều còn lại sâu nhất trong ký ức là hình ảnh người cha ngồi bên bếp lửa, âm thầm chia phần ăn của mình cho con.

Bữa cơm ngày ấy nghèo về vật chất, nhưng giàu tình phụ tử.

Và có lẽ chính từ những bữa cơm giản dị ấy, Cu Nâu đã học được một bài học theo mình suốt cuộc đời:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn