Bữa cơm ngọn rau rừng ngày giáp Tết
Cuối năm 1982, mâm cơm cận Tết của đơn vị nơi biên giới gian nan hơn nhiều so với hậu phương. Thịt lợn ướp muối hết, rau xanh thiếu hụt. Nguyễn Viết Sợi cùng hai chiến sĩ trong tiểu đội xin phép chỉ huy vào rừng hái rau dớn và đào củ măng dại. Giữa rừng sâu rậm rạp, ông Sợi – bằng kinh nghiệm của người lính nhập ngũ từ năm 1979 – đã phân biệt rõ từng loại cây rừng, chỉ cho anh em đâu là loại ăn được, đâu là cây có độc. Bữa cơm tất niên chiều hôm ấy chỉ có đĩa rau rừng luộc chấm muối ớt và cá khô kho mặn, nhưng tiếng hát, tiếng đàn guitar gỗ sứt sẹo của tiểu đội ông vẫn vang vọng cả một góc rừng. Đó là cái Tết đẹp nhất, kiêu hãnh nhất của tuổi đôi mươi.



