BỮA CƠM NÓNG SAU MỘT NGÀY LAO ĐỘNG
Sau những ngày làm nhiệm vụ mở đường và dựng công trình nơi biên giới phía Bắc, bác Trịnh Văn Thành cùng đồng đội thường quây quần bên những bữa cơm nóng giản dị giữa rừng. Dù thiếu thốn đủ điều, những bữa ăn ấy vẫn mang lại niềm vui và sự gắn bó cho những người lính công binh. Đây là ký ức bình dị nhưng rất sâu sắc mà bác luôn nhớ về thời quân ngũ.
Người viết nhận ra rằng giữa cuộc sống gian khó nơi biên giới, một bữa cơm nóng cũng đủ mang lại niềm vui lớn cho người lính.
Đối với bác Trịnh Văn Thành, những bữa cơm sau ngày lao động vất vả luôn là ký ức rất đáng nhớ.
“Hồi đó làm việc cả ngày rất mệt,” bác kể chậm rãi.
Do đặc thù nhiệm vụ công binh nặng nhọc nên các chiến sĩ thường phải làm việc liên tục từ sáng đến chiều tối.
“Ai cũng thấm mệt,” bác nói.
Người viết hình dung những người lính trở về lán sau ngày dài đào đất, mở đường và vận chuyển vật liệu giữa rừng núi.
“Quần áo ai cũng lấm lem,” bác nhớ lại.
Sau giờ làm nhiệm vụ, mọi người cùng nhau chuẩn bị bữa cơm tối trong điều kiện rất đơn sơ.
“Có gì ăn nấy thôi,” bác cười nhẹ.
Bữa ăn chủ yếu là cơm nóng, rau rừng và đôi khi thêm chút cá khô hoặc thịt hộp.
“Đơn giản nhưng ngon lắm,” bác kể.
Người viết cảm nhận rõ niềm vui giản dị của những người lính giữa hoàn cảnh thiếu thốn năm ấy.
Điều khiến bác nhớ nhất là không khí quây quần bên nhau sau một ngày lao động.
“Ngồi ăn cùng nhau thấy vui lắm,” bác nói.
Mọi người vừa ăn vừa kể chuyện quê hương và động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
“Khó khăn nhưng luôn lạc quan,” bác kể.
Có hôm trời mưa lạnh nhưng anh em vẫn cố nấu cho được nồi cơm nóng.
“Ăn cơm nóng giữa trời lạnh thấy ấm lòng,” bác nói.
Người viết nhận ra rằng chính tình đồng đội đã giúp cuộc sống nơi biên giới bớt đi phần gian khổ.
Nhiều khi thức ăn không đủ đầy nhưng mọi người luôn nhường nhịn và chia sẻ với nhau.
“Không ai để đồng đội thiếu phần,” bác kể.
Sự quan tâm chân thành ấy khiến những người lính càng thêm gắn bó.
“Tình cảm lắm,” bác cười nhẹ.
Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi lần ngồi ăn cơm cùng gia đình, bác lại nhớ đến những bữa cơm năm xưa nơi rừng núi.
“Giờ nghĩ lại vẫn xúc động,” bác nói chậm rãi.
Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức về những bữa cơm nóng giữa rừng vẫn luôn được bác trân trọng như một phần tuổi trẻ đầy nghĩa tình.
“Đó là những ngày rất đáng nhớ,” bác kể.
Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa.
Cuối câu chuyện, bác Trịnh Văn Thành nhẹ nhàng nói:
“Trong gian khó, sự sẻ chia luôn khiến người lính có thêm sức mạnh để vượt qua mọi thử thách.”



