Bữa cơm rau rừng và tình đồng đội
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Ngô Đức Hoàng trong thời kỳ hậu chiến.
Tuổi trẻ của tôi gắn liền với những năm tháng kháng chiến oanh liệt từ sau năm 1971. Khi Tổ quốc lâm nguy, hàng triệu thanh niên gạt đi tình cảm cá nhân để dấn thân vào nơi khói lửa gian nguy. Trong ba lô hành quân, bên cạnh lương khô và đạn dược, tôi luôn giữ kỹ tấm ảnh gia đình ấm áp. Lòng yêu nước nồng nàn chính là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn tôi suốt chặng đường chiến đấu gian khổ. Tại dòng sông Thạch Hãn, cùng với anh em Binh trạm 32, gian khổ không sao kể xiết nhưng niềm tin chiến thắng lúc nào cũng tràn đầy. Nét tinh nghịch, hài hước đậm chất lính là 'liều thuốc bổ' quý giá nhất của chúng tôi. Những cái bắt tay siết chặt, những nụ cười tỏa nắng giữa chiến hào đã biến nguy hiểm thành động lực, biến tình đồng đội thành sức mạnh chiến đấu kiên cường bất khuất. Nhớ nhất là lần Tiếng đàn guitar tự chế, khoảnh khắc đó đã khắc ghi trọn vẹn những giai điệu lạc quan vút lên từ lòng hầm pháo giữa tiếng bom rơi. Từng lá thư nhà gửi qua bao tuyến đường gian khó là nguồn sức mạnh vô biên. Lòng yêu nước nồng nàn và ý chí chiến đấu ngoan cường đã biến mỗi chiến sĩ thành một pháo đài thép.



