BỮA CƠM RỪNG CỦA TỔ CHIẾN SĨ BIÊN GIỚI
BỮA CƠM RỪNG CỦA TỔ CHIẾN SĨ BIÊN GIỚI
Bác cựu chiến binh: Lê Thị Hương
Sinh năm: 1959
Thôn: Phúc Thọ
Phần 1. Mô tả ngắn gọn
Giữa rừng sâu biên giới phía Bắc, bữa cơm người lính giản dị đến lặng người. Không thịt cá, chỉ có cơm độn và rau rừng hái vội. Nhưng đó là bữa cơm đầy nghĩa tình đồng đội.
Phần 2. Câu chuyện
Những năm làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, cuộc sống của đơn vị bác Lê Thị Hương luôn trong tình trạng thiếu thốn. Địa hình hiểm trở, đường tiếp tế khó khăn, có những thời điểm lương thực không thể đưa vào kịp thời.
Bác Hương nhớ lại: “Có những ngày gạo gần cạn, cả tổ phải tính toán từng bữa ăn.”
Sáng sớm, sau ca gác đêm, bác cùng anh em chia nhau vào rừng hái rau. Những loại rau quen thuộc của rừng núi được nhặt từng nắm nhỏ, rửa vội bên suối rồi đem về nấu chung. Nồi cơm hôm ấy được nấu bằng gạo độn, hạt không trắng, nhưng ai cũng chờ đến giờ ăn.
Trước khi xới cơm, bác nhẹ nhàng nhắc anh em: “Ăn ít một chút cũng được, miễn là ai cũng có phần.”
Là tổ trưởng, bác luôn ăn sau cùng. Khi anh em đã có cơm, bác mới cầm bát. Phần cơm còn lại bao nhiêu, bác nhận bấy nhiêu. Có bữa, bát cơm chỉ lưng lửng, chan thêm canh rau rừng loãng.
“Mình ăn ít đi thì anh em đỡ đói,” bác kể, giọng bình thản.
Bữa cơm rừng hôm ấy không có cao lương mỹ vị, nhưng tiếng cười vẫn vang lên bên bếp lửa nhỏ. Chính những bữa cơm giản dị ấy đã gắn kết tổ chiến sĩ, giúp họ vượt qua những ngày tháng gian khó nhất nơi tuyến đầu Tổ quốc.



