Cựu chiến binh

BỮA CƠM RỪNG VÀ TÌNH ĐỒNG ĐỘI

Câu chuyện xoay quanh một bữa cơm dã chiến giản dị giữa rừng biên giới, nơi tình đồng đội được hun đúc từ những điều rất nhỏ. Qua ký ức của bác Lê Khả Tự, người đọc cảm nhận rõ sự gắn bó keo sơn của những người lính trong gian khổ. Đó là kỷ niệm khiến bác nhớ mãi mỗi khi nghĩ về “Thời hoa lửa”.

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những đợt huấn luyện dài ngày, bữa cơm của bộ đội nơi rừng núi biên giới vô cùng đạm bạc. Có hôm chỉ là nắm cơm độn ngô, chút muối vừng và vài cọng rau rừng hái vội. Nhưng chính trong những bữa cơm ấy, tình đồng đội được bồi đắp một cách tự nhiên nhất.

Bác Lê Khả Tự nhớ như in một buổi trưa mùa hè, sau nhiều giờ hành quân dưới nắng gắt, cả đại đội dừng chân bên con suối nhỏ. Lương thực mang theo không còn nhiều, phải chia đều cho từng tổ. Thấy một chiến sĩ trẻ ăn rất chậm, bác đến gần hỏi han mới biết em nhường phần cho đồng đội bị mệt.

“Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ bẻ đôi phần cơm của mình đưa cho em ấy,” bác kể. “Lúc đó, tôi thấy rõ trong mắt em ấy là sự xúc động.”

Bữa cơm rừng hôm ấy không có thịt cá, nhưng ai cũng cảm thấy ấm lòng. Những người lính ngồi sát bên nhau, chuyền tay nhau bi đông nước, kể chuyện quê nhà để quên đi mệt nhọc. Với bác, đó chính là hình ảnh đẹp nhất của người lính – sẵn sàng chia sẻ từ những điều nhỏ nhất.

Sau này, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần nhớ lại, bác vẫn nói: “Chiến tranh hay huấn luyện gian khổ đều qua đi, nhưng tình đồng đội thì ở lại suốt đời.” Và chính từ những bữa cơm rừng giản dị ấy, phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ được hun đúc bền bỉ qua năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn