Bữa cơm rừng và tình đồng đội không lời
Nhắc đến chiến tranh, chú Bảy cười hiền khi kể về những bữa cơm rừng:
“Có khi cả tiểu đội chỉ chia nhau nắm cơm khô với muối mè. Ăn ít vậy mà ai cũng nhường nhau phần nhiều.”
Giữa bom đạn khốc liệt, tình đồng đội chính là chỗ dựa tinh thần lớn nhất. Không cần lời hứa hẹn, không cần thề thốt, chỉ một ánh mắt hay một miếng cơm nhường nhau cũng đủ để cùng bước tiếp.
Nghe chú kể, tôi chợt nghĩ đến cuộc sống đủ đầy hôm nay, nơi chúng tôi đôi khi quên mất giá trị của sự sẻ chia – điều mà thế hệ đi trước đã coi là lẽ sống.


