BỮA CƠM RỪNG VÀNG LỬA
Trong những tháng ngày làm nhiệm vụ tại khu vực rừng núi Tây Nguyên, bữa cơm của người lính không khi nào đủ đầy, chủ yếu là cơm vắt, cá khô, rau rừng hái vội ven suối. Bác Bính kể: “Có hôm hành quân dài ngày, mỗi người chỉ còn một nắm cơm nguội, chia nhau từng miếng mà vẫn thấy ngon.”
Người viết hình dung cảnh những chiến sĩ trẻ ngồi quây quần bên bếp lửa tạm, ánh lửa hắt lên gương mặt sạm nắng, mồ hôi lẫn bùn đất nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh niềm tin. Trong bữa cơm ấy, không ai than vãn, trái lại còn đùa vui để quên mệt nhọc. “Ăn vội để còn đi, nhiệm vụ là trên hết,” bác Bính nhớ lại.
Chính những bữa cơm rừng thiếu thốn ấy đã rèn luyện cho bác ý chí chịu đựng, tinh thần sẻ chia và thấm thía hơn giá trị của cuộc sống hòa bình. Đó là kỷ niệm tuy nhỏ nhưng in đậm trong ký ức thời hoa lửa của người lính năm xưa.



