Bài viết

Bữa cơm tất niên bên bờ Thạch Hãn

Lào Cai31/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bữa cơm tất niên bên bờ Thạch Hãn

Người kể: Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng (Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B)Mùa đông năm 1972 tại thành cổ Quảng Trị là một ký ức mà suốt đời này, dù có nhắm mắt xuôi tay, tôi cũng không thể nào quên được. Sông Thạch Hãn năm ấy không có màu xanh trong của nước nguồn, mà đỏ ngầu máu của đồng đội tôi và đen kịt vì khói bom bom bốc lên từ lòng đất. Đêm ba mươi Tết năm đó, đơn vị chúng tôi chỉ còn lại chưa đầy một tiểu đội giữ chốt ở bờ Bắc sông Thạch Hãn. Gió bấc thổi hun hút, mang theo cái lạnh thấu xương thấu thịt của miền Trung và mùi thuốc súng khét lẹt.Bữa cơm tất niên của chúng tôi được dọn ra ngay trong lòng một đoạn hào sạt lở. Gọi là "bữa cơm" cho sang, chứ thực ra chỉ có một ít lương khô ngâm nước cho mềm ra, một hộp thịt xay móp méo do bom đánh trúng mang ra từ kho hậu cần, và một ca nước nấu vội từ dòng sông Thạch Hãn đã được lắng cặn bằng phèn chua. Tôi nhớ như in cái cảm giác khi anh Chính, tiểu đội trưởng, quê ở Hà Tây, lấy lưỡi lê cẩn thận chia hộp thịt thành sáu phần bằng nhau. Anh nhìn chúng tôi, những chàng trai mười tám, đôi mươi mồm còn hôi sữa, mặt mũi lem luốc bùn đất và khói súng, rồi cười bảo: "Ăn đi các em, ăn để lấy sức mà giữ chốt. Qua đêm nay là chúng ta bước sang tuổi mới, là người lớn cả rồi".Cả bọn nhìn nhau, không ai cầm đũa trước. Chúng tôi biết, rạng sáng mai, khi mặt trời lên, một trận pháo kích mới của địch lại bắt đầu, và không ai trong số sáu anh em ngồi đây dám chắc mình sẽ còn sống để ăn bữa cơm chiều mùng một. Cậu út của tiểu đội là thằng Thành, quê Hải Phòng, bỗng nhiên sụt sịt khóc. Nó nhớ mẹ, nhớ nồi bánh chưng xanh ở quê nhà. Anh Chính ôm vai Thành, vỗ mạnh: "Khóc cái gì mà khóc! Lau nước mắt đi rồi hát cho cả đội nghe bài 'Xuân chiến khu' xem nào!".Thế là, giữa tiếng pháo gầm rú xé toạc màn đêm của quân địch ở bờ Nam, sáu con người chúng tôi co cụm lại, chuyền tay nhau ca nước ấm. Thằng Thành cất tiếng hát, giọng nó hơi run vì lạnh nhưng càng về sau càng cao vút, át cả tiếng bom rơi. Chúng tôi ăn ngấu nghiến phần lương khô hòa lẫn với đất cát bụi bẩn. Bữa cơm tất niên ấy không có hoa đào, không có tiếng pháo hoa nổ vang trời, chỉ có tình đồng chí sưởi ấm cho nhau giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết. Sáng hôm sau, trận chiến nổ ra đúng như dự đoán. Anh Chính hy sinh ngay loạt pháo đầu tiên khi đẩy thằng Thành vào hầm trú ẩn. Đến tận bây giờ, mỗi dịp Tết đến xuân về, nhìn mâm cao cỗ đầy trên bàn thờ, nước mắt tôi lại chảy dài, lòng lại nhớ về bữa cơm thắt lòng nơi bờ sông Thạch Hãn năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn