Bài viết

Bữa cơm tất niên ở ngã ba đồng lộc

Cuối năm 1967, đầu năm 1968, chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc là điểm giao thông chiến lược trên tuyến vận tải Bắc – Nam, trở thành trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ và thanh niên xung phong ngày đêm bám trụ nơi đây để bảo đảm mạch máu giao thông luôn thông suốt.

Quảng Ninh03/07/2026Phạm Minh Đức (LCĐ Khoa Nghệ thuật Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bữa cơm tất niên ở Ngã ba Đồng Lộc

Bối cảnh: Cuối năm 1967, đầu năm 1968, chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Ngã ba Đồng Lộc là điểm giao thông chiến lược trên tuyến vận tải Bắc – Nam, trở thành trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ và thanh niên xung phong ngày đêm bám trụ nơi đây để bảo đảm mạch máu giao thông luôn thông suốt.

Nội dung câu chuyện

Tết đang đến gần. Ở khắp các làng quê, mọi gia đình đều tất bật chuẩn bị đón năm mới. Nhưng tại Ngã ba Đồng Lộc, không có tiếng pháo, không có mâm cỗ đầy đủ, cũng chẳng có những cuộc đoàn viên. Thay vào đó là tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ rung chuyển núi rừng và những con đường vừa lấp xong hố bom lại tiếp tục bị cày xới.

Đối với những thanh niên xung phong, khái niệm "ăn Tết" chỉ đơn giản là được ngồi quây quần bên nhau trong ít phút hiếm hoi giữa những đợt đánh phá. Họ gom góp từng nắm gạo, ít rau rừng, vài miếng cá khô, chút lạc rang còn lại để chuẩn bị một bữa cơm tất niên thật giản dị. Không có bánh chưng xanh, không có thịt mỡ hay dưa hành như ở quê nhà, nhưng ai cũng nâng niu từng món ăn bởi đó là tất cả những gì họ có.

Trước bữa cơm, mọi người cùng kể cho nhau nghe về gia đình. Có người nhớ mẹ đang thức trắng đêm gói bánh chưng, có người nhớ cánh đồng quê vừa vào vụ, có người nhớ đàn em nhỏ đang mong anh chị trở về. Những câu chuyện khiến ai cũng nghẹn ngào, nhưng rồi tất cả lại mỉm cười động viên nhau. Họ tin rằng chỉ cần giữ vững con đường này, ngày đất nước thống nhất sẽ không còn xa.

Bữa cơm tất niên diễn ra trong ánh đèn dầu leo lét. Những chiếc bát sứ đã sứt miệng chuyền tay nhau, từng đôi đũa được san sẻ. Không ai nói nhiều về khó khăn hay cái chết luôn cận kề. Họ nói về hòa bình, về những dự định sau chiến tranh, về mái trường sẽ trở lại, về cánh đồng sẽ xanh hơn và về ngày được đoàn tụ cùng gia đình.

Đúng lúc bữa cơm còn chưa kịp kết thúc, tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch lại xuất hiện. Không một chút chần chừ, mọi người đặt vội bát cơm xuống, khoác dụng cụ lao ngay ra mặt đường. Người cầm cuốc, người cầm xẻng, người chuẩn bị san lấp hố bom để bảo đảm các đoàn xe tiếp viện vẫn có thể hành quân trong đêm.

Bữa cơm tất niên năm ấy không trọn vẹn. Những bát cơm còn dang dở, nồi canh vẫn còn bốc khói giữa căn hầm nhỏ. Nhưng chính sự dang dở ấy lại trở thành biểu tượng đẹp nhất của một thế hệ. Họ sẵn sàng gác lại niềm vui riêng, hy sinh hạnh phúc cá nhân để hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.

Nhiều người trong số họ đã không kịp trở về quê đón thêm một mùa xuân nào nữa. Tuổi thanh xuân của họ mãi mãi ở lại Ngã ba Đồng Lộc, hòa cùng đất đỏ, cùng những con đường và những chuyến xe nối nhau ra tiền tuyến. Sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững tuyến giao thông chiến lược, tạo nên sức mạnh cho cuộc kháng chiến đi đến thắng lợi.

Ngày nay, mỗi dịp Tết đến, câu chuyện về bữa cơm tất niên nơi Ngã ba Đồng Lộc vẫn được nhắc lại như một biểu tượng của tình đồng chí, đồng đội, của tinh thần lạc quan và ý chí vượt qua mọi gian khổ. Giữa bom đạn khốc liệt, họ vẫn giữ được hơi ấm của tình người và niềm tin vào tương lai của dân tộc.

Ý nghĩa

"Bữa cơm tất niên ở Ngã ba Đồng Lộc" không chỉ kể về một bữa ăn giản dị giữa chiến tranh mà còn khắc họa vẻ đẹp của những thanh niên xung phong Việt Nam: giàu lý tưởng, yêu thương đồng đội và luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hạnh phúc cá nhân. Câu chuyện nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng cuộc sống hòa bình, biết ơn những người đã hiến dâng tuổi trẻ vì độc lập, tự do của dân tộc và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn