Bữa cơm thiếu một người thương
Mâm cơm vẫn được dọn như mọi ngày. Bát, đũa đủ. Không ai nói gì. Nhưng ai cũng biết—
thiếu một người. Chiếc ghế ấy vẫn để đó. Không ai ngồi. Không ai dọn đi. Như thể nếu giữ nguyên,
mọi thứ sẽ không thay đổi. Anh cầm bát. Ăn rất chậm. Không phải vì không đói,
mà vì mỗi lần nhìn sang chiếc ghế trống,
anh phải dừng lại. Mẹ anh gắp thức ăn. Vẫn như trước. Không thiếu phần. Nhưng không ai chạm vào phần ấy. Bữa cơm kết thúc. Không ai nhắc đến. Không ai gọi tên. Nhưng chính sự im lặng ấy
làm cho sự thiếu vắng trở nên rõ hơn bất kỳ lời nào.



