BỮA CƠM THỜI CHIẾN
BỮA CƠM THỜI CHIẾN
Trong những năm tháng chiến tranh, một bữa cơm đầy đủ là điều xa xỉ. Đối với nhiều người lính, bữa ăn không chỉ để no, mà còn là khoảnh khắc hiếm hoi để nghỉ ngơi và tìm lại chút bình yên giữa bom đạn.
Cựu chiến binh Phạm Văn Hùng vẫn nhớ những bữa cơm vội vàng trong rừng. Gạo phải mang theo, nước phải tìm, thức ăn thì tùy thuộc vào những gì kiếm được. Có khi chỉ là nắm cơm với muối vừng, nhưng ai cũng ăn ngon lành.
Có những hôm hành quân dài, không kịp nấu ăn, mỗi người chỉ có vài miếng lương khô. Họ chia nhau từng miếng nhỏ, nhai chậm để kéo dài cảm giác no.
Điều đặc biệt là dù thiếu thốn, họ luôn biết chia sẻ. Ai có gì đều mang ra góp chung. Một chút rau rừng, một con cá nhỏ bắt được cũng đủ làm nên một bữa ăn ấm áp.
Trong những bữa cơm ấy, tiếng cười vẫn vang lên. Họ kể chuyện quê nhà, trêu đùa nhau để quên đi mệt mỏi. Chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã giúp họ giữ vững tinh thần.
Sau chiến tranh, khi cuộc sống đầy đủ hơn, ông Hùng vẫn không quên được hương vị của những bữa cơm năm xưa. Không phải vì ngon, mà vì trong đó có tình đồng đội, có sự sẻ chia.
Ngày nay, mỗi khi ngồi bên mâm cơm gia đình, ông thường nhắc con cháu trân trọng từng hạt gạo. Bởi đằng sau sự đủ đầy hôm nay là những tháng ngày thiếu thốn mà thế hệ trước đã trải qua.


