BỮA CƠM TÌNH ĐỒNG ĐỘI
Giữa những ngày chiến trường thiếu thốn, Nguyễn Văn Khải đã chia phần cơm ít ỏi của mình cho người đồng đội bị thương. Một hành động nhỏ đã trở thành ký ức sâu sắc về tình đồng chí.
Khải và Nam cùng đơn vị.
Hai người thường chia sẻ mọi thứ với nhau.
Một ngày, lương thực của đơn vị rất hạn chế.
Bữa cơm chỉ có ít cơm và rau.
Khải nhận phần ăn rồi chia một nửa cho Nam.
Nam từ chối:
– Cậu ăn đi.
Khải lắc đầu:
– Chúng ta là đồng đội.
Hai người ngồi ăn bên nhau.
Bữa cơm rất đơn sơ.
Nhưng nhiều năm sau, đó lại là bữa cơm mà họ nhớ nhất.
Bởi trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, con người mới cảm nhận sâu sắc nhất giá trị của tình đồng đội.
Sau chiến tranh, hai người trở về quê.
Họ vẫn giữ liên lạc.
Mỗi lần gặp nhau, Nam đều nói:
– Tôi không quên bữa cơm năm ấy.
Khải cười:
– Có gì đâu.
Nhưng cả hai đều hiểu rằng đó không chỉ là một bữa cơm.
Đó là tình đồng chí.



